Đêm chúnh mình nói lời dã từ, cả 2 đều đau! Em ghét mình vì k thể chạy đến bên anh để ôm anh vào lòng, chúng mình sẽ ôm nhau và cùng khóc cho tình yêu của chúng ta. Bởi những lúc yếu lòng, em cũng chỉ muốn được anh ôm thật chặt vào lòng. Anh hát tặng em bài: "Tình em là đại dương" nghẹn ngòa chẳng thành tiếng. Vậy là khép lại 1 mối quan hệ. Em bơ vơ, lạc lõng giữa sg chẳng người thân quen cũng chẳng còn anh nữa. Nhớ năm xưa e vào sg học cũng chỉ sao cho được gần anh: sg-Vũng Tàu! Đó là khoảng cách ngắn nhất chúng ta có thể tạo ra. Giờ đây 1 mình em nơi đây lục lại tìm những kí ức xưa của em và anh, của cái thời học sinh với mối tình "Sư phụ và Đệ tử". Liệu anh còn nhớ nó không hả Vinh hâm? Anh đau, em cũng đau. Anh rời bỏ em nhanh quá, nhanh đến nỗi em chẳng tin nó là thật. Hơn 1 tuần rồi, cảm giác vẫn như vừa nghe tin ấy.. khép lại nhé những kí ức, kí ức của anh và em, của mối tình ngây dại. Hãy cho em động lực để bước tiếp giống như xưa anh đã cho em vậy! Anh ra đi nhưng anh vẫn ở ngay đây: trong trái tim em!!! 

 "Đại dương mông mênh ơi hỡi anh ở đâu? Trời xanh bao la ấy có thấy bóng anh? NHỜ cơn gió hãy nhắn dùm rằng: "trái tim ta vẫn Yêu Người"……"