Con lại thức khi phố xá về đêm.
Nỗi nhớ nhà lại nhói bên trái ngực.
Chiều hôm nay tin quê mình ngập lụt.
Chẳng biết làng mình liệu có được bình yên.

Ngày hôm qua cha có đi biển không.
Anh con nữa ,chiều nay về có kịp.
Con chập chờn giữa phố đêm tĩnh mịch.
Nghe tiếng còi tàu mà chợt giấc trong mơ.

Mẹ ơi mẹ, giờ này gió tạnh chưa.
Bão nó quét, cây bưởi mình còn sót.
Tết con về liệu còn cây khế ngọt.
Nơi con vẫn trèo, buổi tan biển chờ cha.

Những con tàu làng mình liệu có qua.
Tránh khỏi bão không, có kịp về né bến.
Vụ mùa này , chắc quê mình lận đận.
Chỉ khóc ông trời, gieo chi lắm thương đau.

Miền Trung ơi, nơi đá sỏi bạc màu.
Khúc ruột lại oằn, nào gió mưa , nắng hạn.
Cả một đời chỉ lo toan tằn tiện.
Bão lũ vô tình, lại quét hết, còn đâu.

Chúng con vẫn lớn lên như những con tàu.
Mỗi người một nơi khắp muôn phương vạn hướng.
Kẻ giàu sang, người khó khăn lận đận.
Nhưng quay đầu, bến vẫn ở Miền Trung.

Sóng ở đâu, sao gào thét ….nhói lòng.
Miền Trung nơi xa, có xóm làng, quê, họ.
Có mẹ, có cha ,…có cô em gái nhỏ.
Gió biển , mưa nguồn, có lạnh cóng vai em…