Có những khoảnh khắc trôi qua không trở lại nhưng vương hoài nhung nhớ, có những người chỉ kịp ghé lại đôi lần nhưng gieo bao yêu thương khó bỏ, có những điều bình dị nhưng vẫn sẵn sàng đánh đổi để giữ lấy. Là anh, chàng trai có nụ cười Hà nội, đã kéo em ra khỏi những ngày tháng rong dài với cô đơn.

 

Hà Nội những ngày cuối mùa đông, nắng mắc kẹt trên cành cây cao chót vót, để mặc gió chầm chậm rượt đuổi theo đám lá khô rơi lả tả. Hà Nội cứ bình yên và lặng lẽ như ngày anh đến bên em. Hà Nội vội vàng, bọn chen trong tiếng còi xe réo lên inh ỏi nhưng Hà Nội thật êm đềm và nhẹ nhàng qua đôi mắt trong veo và nụ cười rất duyên của anh. Nụ cười Hà Nội, nụ cười đủ để làm tan chảy trái tim một cô bé bướng bỉnh.

 

Cảm ơn anh, chàng trai có nụ cười Hà Nội…

 

Cảm ơn anh, một người dù chỉ là quá giang qua cuộc đời em một lần, rất ngắn nhưng đủ để em biết được những rung động, thổn thức và cả những đợi chờ biết rằng người không về. Mình đã đi cùng nhau một quãng đường không thật lâu nhưng thật sâu phải không anh? Mình chưa từng nói yêu nhau, dù chỉ một lần nhưng cả hai đều hiểu có những điều không thể gọi thành tên, có những tình cảm để trái tim cảm nhận. Mình đã từng rất hạnh phúc, là hạnh phúc của hai kẻ cô đơn vô tình chạm nhau trong phút chốc…

 

Mình chưa từng nói yêu nhau, dù chỉ một lần... 1

 

Có những ngày Hà Nội lặng thinh, chẳng xô bồ, chẳng vội vã; Hà Nội cuộn mình trong những giấc mơ dài không lối. Là những ngày em nhớ anh, nhớ nụ cười ấy biết bao nhiêu. Là những ngày Hà Nội không nắng, không gió, không anh, em đi tìm những an yên và ngọt ngào trong nụ cười thuở ấy.

 

Dù chuyện tình mình buồn như hai nửa chông chênh nhưng không quá nhiều thương tổn bởi cả hai đều hiểu cần giữ lấy những gì trong nhau để mai này nhớ lại sẽ là hạnh-phúc-từng-có chứ không phải muộn phiền đã qua.

 

Cảm ơn anh, chàng trai đã mang đến những an yên trong lòng…

 

Anh biết không, khi nhớ về một người, chẳng cần phải nhớ cho đủ, cho đầy, chỉ cần nhớ thật sâu và thật lâu. Chỉ cần nhớ duy nhất một điều về anh em cũng đã thấy hạnh phúc, dù nó không trọn vẹn nhưng em biết như thế đã đủ vỗ về những yêu thương. 

 

Chàng trai ạ, em rất nhớ nụ cười ấy, năm xưa! Giữa trời chiều Hà Nội buông sắc tím đổ lênh láng vào lòng người cái lạnh đầu đông se sẽ, anh cười, nụ cười đủ ấm mùa đông và tan chảy trái tim em. Nụ cười ấy ôm trọn cả những bình yên của Hà Nội và nằm trọn vẹn trong tim một cô gái xứ lạ, để mãi đến sau này em cũng không thể tìm lại được…

 

Em sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc của riêng mình để giữ lấy nụ cười ấy, vì em biết hạnh phúc của em chính là lúc thấy anh cười. Hà Nội như đứng im, chiếc đồng hồ bỗng nhiên dừng lại, không nhích thêm một tích tắc. Vì nụ cười ấy là Hà Nội trong em. 

 

Kí ức chỉ thực sự vẹn nguyên khi thời gian không đủ sức mài mòn quá khứ và trái tim một người vẫn còn đong đầy yêu thương, không oán, không trách dù chuyện tình đã cũ, nằm im thì lúc đó nhận ra mình đã từng yêu rất nhiều.

 

Em biết giờ đây nụ cười ấy đã không dành trọn cho em nữa, nó thuộc về một người nào đó nhưng em có quyền giữ lấy nó, để ở một góc sâu trong tim. Nhớ anh em sẽ gượng mở xem. 

 

Anh thuộc về Hà Nội, nụ cười ấy cũng thuộc về Hà Nội mà không thuộc về em. Nhưng nó đã từng mang đến hạnh phúc, tình yêu và những điều ý nghĩa nhất của tuổi trẻ.

 

Cảm ơn anh nhé, chàng trai có nụ cười Hà Nội đã từng khiến trái tim em dành trọn thương yêu…

 

(ST)