Tôi đã từng đọc được một câu chuyện: khi mỗi con người sinh ra thì có một người đã được định sẵn và sẽ là định mệnh của cuộc đời mình. Vậy là nó cứ mãi đi tìm, năm học lớp 6 người trong mộng đầu tiên của nó là thầy giáo dạy Tiếng Anh, Thầy rất đẹp trai và nhỏ nhẹ, nụ cười của thầy làm trái tim nó đập loạn xạ mổi khi thầy tiến đến gần nó "Em lên bảng viết bài tập cho cả lớp làm nhé!", nó lí nhí e thẹn, đáp nhỏ nhẹ: "dạ!".Ngày nào, nó cũng mong đến giờ Anh Văn để được nhìn thấy thầy và không biết tự lúc nào nó siêng năng về nhà làm bài tập, học thuộc lòng câu cú chỉ để được thầy khen hay, khen giỏi đến cả lớp cũng ngạc nhiên về thành tích học Anh Văn của nó. Nó còn làm 1 việc động trời là mổi lần ra về nó lẻo đẻo đạp chiếc xe cà-tàng chạy sau thầy, để nhìn ngắm cái dáng thư sinh nho nhã của thầy trên chiếc xe Cuộc, có 1 hôm nó bị con Phượng hù 1 cái đằng sau làm nó hoảng hồn té nằm dài ra đất, thầy giựt mình nhìn lại, nó vừa cười vừa đỏ mặt, những lần sau đó nó thay đổi chiến thuật không còn đi theo lộ liểu như lúc trước, nó lân la biết được nhà của thầy, lúc nào rãnh nó đạp xe lạng qua lạng lại trước nhà thầy như 'canh chừng con nợ' chỉ để thỏa mãn sự tò mò:"không biết bây giờ thầy làm gì ta?  ở nhà thầy mặc đồ gì? có đẹp trai như đi dạy không? thầy có người yêu chưa?" bao nhiêu câu hỏi dồn dập đang nhảy múa trong đầu của nó thì nó hay tin "thầy nghỉ dạy! Thầy đã chuyển công tác đi làm Kho Bạc Nhà Nước" từ con Phượng, làm nó…buồn so.

Trái tim nó 'ngủ yên' cho đến năm 2 Đại Học nó bị con Hương ở chung nhà thách thức " Eh, trong lớp tao có thằng đó không biết có "Gay" không mà ngày nào cũng ngồi kế thằng mập như hình với bóng vậy đó, tao cá mày "kua" được nó, tao bao mày 1 chầu Bún Bó huế" .Trời, con này "gãi trúng chổ ngứa", nó biết thời sinh viên nghèo gần chết, có khi nào dám cầm tiền đi ra đường ăn 1 tô Bún Bò Giò 15 ngàn, vậy là nghe nó khao 1 chầu ăn no bụng, tôi cũng háo thắng "Đâu, ngày mai mày chỉ tao thằng đó đi, tôi coi nó 'pê đê' hem?". 

Sáng hôm sau, lên giảng đường tôi cứ lò dò đi theo nó để tìm mục tiêu, nó cũng dáo dát nhìn rồi bất chợt chỉ lên nóc "nó kia kìa", tôi ngước nhìn lên, thấy 1 tên đang ngồi trên "đầu" , hắn cũng nhìn xuống tự nhiên nhìn tôi cười…y như hắn biết ý đồ đen tối của tôi từ trước làm tôi "đứng tim", nhưng vì tô bún bò quá hấp dẫn đối với tôi mà dần dần tôi cũng tiếp cận hắn, rồi làm bạn, làm người yêu 'giả' định ăn xong 1 chầu rồi 'bỏ chạy' nhưng trời xui đất khiến, vào 1 đêm trăng thanh gió mát của ngày lể Tình Nhân, tôi chuẩn bị sắp đi ngủ thì có tiếng đập cửa, trước mắt tôi hắn thay đổi 180 độ là 1 chàng thư sinh đẹp trai trong chiếc áo sơ mi trắng, quần kaki, tay cầm bó hoa hồng to tướng, đứng bên cạnh chiếc xe Cuộc sao mà giống đến thế, trái tim tôi lại lổi nhịp…. và tôi biết đây là người tôi đang cần tìm………….broken heart

                                                                                                                 Loan Thanh