Tôi viết cho anh, chàng trai nắm tay bước cùng tôi năm tôi 17 tuổi. Tôi đã từng nghe đâu đó có ai nói rằng, tôi cũng chẳng nhớ nguyên văn đâu, đại khái là chàng trai yêu bạn năm 17 tuổi sẽ chẳng thể nắm tay bạn đến cuối con đường . Tôi chiệm nghiệm câu nói này ở mốc 21 của cuộc đời. Nhớ ngày đó, anh đến, nhẹ nhàng như cơn gió lạ làm thay đổi cuộc đời tôi. Những rung động của một cô bé mới lớn, khao khát được trải nghiệm một mối tình đã mang tôi đến với anh. Cũng chẳng nhớ mình quen nhau thế nào anh nhỉ. Chúng ta cũng có phải ở gần nhau đâu. Nhiều lúc nghĩ lại thấy cũng buồn cười ghê, cái thời ấy chả biết gì cứ ngộ ngộ. Thấy anh kết bạn trên yahoo, lúc ấy yahoo thịnh hành lắm, cũng add friend rồi nói chuyện, cho sđt nhau rồi cứ tiếp diễn làm bạn cho đến khi buông câu nói đùa tán tỉnh nhau. Mình đã yêu nhau như thế đó. Yêu xa, hạnh phúc triền miên trong những cuộc gọi, những tin nhắn như chẳng bao giờ đủ. Yêu xa, những lần gặp mặt được là bao khi bọn mình đều đang lứa tuổi học trò. Nghĩ lại cái thời cùng anh mà tự dưng vui thấy lạ. Tôi chẳng muốn nhắc đến cái cách tôi đã rời xa anh. Tôi ích kỉ, chỉ muốn giữ nó mãi như một kỉ niệm đẹp vậy.Thực tại chúng tôi đã chẳng còn là của nhau nữa. Tôi đến với người mới, anh tới với người sau. Chúng tôi bắt đầu từ một tình bạn, tiến lên tình yêu và bạn biết không, bây giờ chúng tôi vẫn là bạn, một tình bạn đúng nghĩa. Chúng tôi phải cho nhau rất nhiều thời gian suy nghĩ cũng như rất khó khăn mới tiếp tục được tình bạn này. Đúng hơn tôi nên gọi anh là tri kỉ, một người luôn động viên, cho tôi những lời khuyên chân thành. Tôi không nghĩ mình ích kỉ khi vẫn liên lạc với nyc khi đã có người mới, vì tôi biết mình không phải lén lút theo những kiểu quan hệ mập mờ ấy. Tôi và anh tìm đến nhau như những người bạn hiểu nhau, nói cho nhau nghe những tâm sự mà không thể chia sẻ cùng người yêu, người thân. Anh lắng nghe, có khi chỉ đơn giản là lắng nghe như thế thôi. Có những lúc trầm lặng anh hỏi nhớ không. Lòng tôi lắng lại, nhớ chứ, kỉ niệm đẹp dao lại phải quên, nhưng miệng vẫn đáp không theo vô thức. Thế đấy. Người cũ, nhớ nhưng chẳng thể nói ra… Và anh, nếu có vô tình đọc được, cũng cứ hãy yên bình như thế nhé…

Hôm nay còn yêu, quay lưng thoáng chốc đã chẳng còn gì. Thật may, chúng ta vẫn là bạn. Thanh xuân ngắn lắm, có bao lần 17 tuổi để yêu. Cảm ơn anh, mối tình đầu, tri kỉ của đời tôi!