Dẫu biết rằng một ngày nào đó sỏi đá cũng cần nhau

Cây sẽ nảy lộc và đơm bông trên cằn khô đất nẻ

Giống như giấc mơ em thời xưa trẻ

Có anh

Cơn mộng lành ấp ủ qua ngày giông bão

Qua nắng gắt hạ vàng

Hay giá rét đông sang

Thì một cái nắm tay thôi cũng đủ sưởi ấm, cũng đủ làm mềm lòng kẻ đang yêu

Và vì yêu mà bất chấp cơn đau bởi biết đâu ngày sau không còn đi chung đường nữa

Em buồn

Nhánh hoa bên khung cửa buồn

Thềm nắng cũng hiu hắt như chuyện tình đôi ta

Một chuyện tình tưởng như trăm năm mà giờ đã chia đôi ngả

Người thương thành lạ

Anh có buồn không?

Có buồn như em khi quay về dưới cội mai vườn cũ mà khóc như chưa từng được khóc

Thương em chưa chín mà thương anh đến mười phần

Thương tình ta chỉ vì chút phân vân

Mà làm đau nhau biết bao mùa gió

Hay bởi em là cỏCòn anh là mây thôi

Em ước ao những thứ quá xa vời

Không hề có trong tầm tay bé nhỏ

Phù phiếm quá, anh à

 

Câu chuyện tình ta mở đầu bằng sỏi đá

Kết thúc là mây trôi

Nhẹ thế thôi.

sưu tầm