Ngày mai tôi sẽ bước qua đò, cuốn sách hai mươi bốn năm của đời mình khép lại và mở sang một trang mới. Cái tuổi 24 mà kết hôn rồi thì có quá sớm không? Có phải quyết định của tôi là sai lầm khi mà trong tay chưa có gì? Một công việc không ổn định, một mức lương bèo bọt. Về nhà chồng mình sẽ sống như thế nào đây? Cha chồng, rồi mẹ chồng họ đối xử với tôi ra sao? Liệu họ có yêu thương tôi hay là ghét bỏ, khinh rẻ, coi tôi là người ngoài?….Trong đầu có biết bao nhiêu câu hỏi hiện lên mà không lời giải đáp. Có lẽ các cô gái trước khi lấy chồng đều trải qua những giây phút dài nhất của cuộc đời mình với rất nhiều hạnh phúc và cũng có rất nhiều ưu tư, lo lắng giống như tôi lúc này. Một đêm trước khi đám cưới không thể nào chợp mắt, cảm thấy thời gian trôi đi thật là chậm. Ngày mai thôi, khi trời sáng thì tôi sẽ chính thức bước qua cánh cửa chứa đầy kỷ niệm bé thơ mà mình đã gắn bó suốt hai mươi bốn năm qua, tôi sẽ không còn thuộc về ngôi nhà ấy nữa, dù thế nào – cuộc đời của tôi cũng đã thành một mảnh đời riêng, không còn thứ keo nào có thể gắn kết mình vào với những mảnh ghép của ngôi nhà và những ký ức mà mình đã từng nắm giữ. Ngày mai thôi, tôi chính thức trở thành vợ người ta, làm dâu người ta rồi. Bao nhiêu điều phải lo, bao nhiêu thứ phải nghĩ suy, cảm thấy hoang mang và lo sợ. 

Nằm miên man với những dòng suy nghĩ, rồi lại nhớ đến ai đó đã từng nói: "Trái tim người đàn ông giống như cái động không đáy". Có lẽ là thế, vì yêu mà tôi muốn bước chân vào sâu tận trong cái động ấy, mà tôi mới quyết định kết hôn chăng? Nhưng lại nghĩ mình càng bước tới càng thấy cái động đó sâu hun hút, cảm thấy hoang mang và hoảng sợ, liệu mình có chết đuối ở trông cái động đó không? Hạnh phúc là gì nhỉ? Tôi nghĩ nó rất đơn giản, tôi sẽ không tham lam đòi hỏi người đàn ông của mình một tình yêu trọn vẹn và tuyệt đối chỉ cần họ tốt và yêu thương tôi thật lòng là đủ, cho dù họ có thể đi trăm nẻo đường thì vẫn quay về bên gia đình, bên vợ con là được rồi. Tôi cũng sẽ cố gắng làm một người vợ tốt, tôi cũng sẽ không bao giờ mở miệng đòi hỏi bình đẳng, ngang hàng ngang vế với chồng. Tôi biết hạnh phúc của người phụ nữ là "giữ lửa" cho gia đình, cho dù những lúc cảm thấy bản thân thiệt thòi trăm bề, vất vả trăm phần thì tôi cũng sẽ luôn tự nhủ với lòng rằng – người phụ nữ sinh ra vốn không phải để tranh đấu quyền lực. Thượng đế cho phụ nữ một trái tim nóng là để sưởi ấm gia đình. Chỉ có gia đình mới là hạnh phúc suốt đời của người phụ nữ. Một người đàn ông thành công là luôn có người phụ nữ âm thầm ở đằng sau. Một người phụ nữ hạnh phúc là luôn có người đàn ông tin cậy. 

Không có vợ chồng nào đi đến trọn vẹn cuối đời mà không trải qua sóng gió. Những khi bát đũa xô lệch,  đặt tay lên trái tim mình mà nhớ lại tháng ngày tôi và chồng đã yêu thương nhau như thế nào. Tình yêu không phải là tất cả để người ta đồng hành với nhau đến hết đời, có những thứ lớn hơn cả tình yêu đó là khi hai vợ chồng đủ tin cậy và hiểu nhau để giữ cho mình một chữ "Nghĩa". 

Để đi hết con đường, thì người ta phải có đủ niềm tin, có đủ kiên nhẫn, có đủ vị tha, có đủ cảm thông, yêu thương thôi thì không đủ. Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ cố gắng bước vào tận sâu trong trái tim người đàn ông để cân đo đong đếm tình yêu người ấy dành cho tôi được bao nhiêu. Giữ một người đàn ông, giống như giữ một sợi dây, kéo căng thì đứt, chùn tay thì rơi chỉ có đủ thăng bằng thì tôi mới có thể là người hạnh phúc.

Giữa đàn ông và đàn bà, có xóa nhòa đến đâu, cái ranh giới bình đẳng cũng không thể thay đổi được sự thật – rằng đàn bà sinh ra là phái yếu, đàn bà chỉ có thể đứng sau đàn ông thôi. Đứng sau không phải là hèn kém, đứng sau là để hạnh phúc được vẹn tròn. Yêu và lấy một người – hoàn toàn không phải vì người ấy có thể lo cho tôi một tương lai yên ổn, sung sướng nhàn hạ, mà là ngay cả khi tôi bước đi bên người ấy, với những nỗi lo mơ hồ đè nặng hai vai nhưng cuối cùng quan trọng nhất vẫn là bản thân tôi dám đứng lại, ở cạnh bên, nắm lấy đôi bàn tay cũng đang run rẩy trước tương lai của người ấy để cùng nhau san sẻ và mò mẫm trong bóng đêm cuộc đời đang đợi mỗi người ở phía trước.

Hạnh phúc giản đơn nhưng khó giữ, người tỉnh táo không phải người không dám uống, mà là người dũng cảm uống một lần cho say để tỉnh dậy và tiếp tục, suốt đời không mụ mị. Hạnh phúc đơn giản chỉ là bình an một đời.