"Làm sao về được mùa đông

Dòng sông đôi bờ cát trắng

Làm sao về được mùa đông

Để nghe chuông chiều xa vắng"

Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn.

Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh …

Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương.

Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương?

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt ngào, những yêu thương tưởng như đã là quá khứ. Phải chăng khi đến đoạn cuối của vòng xoay đất trời, nỗi đau đó lại sống lại với mùa đông? Mọi thứ tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở lại ngỡ như ngày hôm qua. Ngày hôm qua, có vòng tay ai ôm thật chặt. Ngày hôm qua, có ấm áp, có ngọt ngào, có yêu thương. Ngày hôm qua, có những góc phố, có môi em hồng, có chiếc hôn vụng dại. Ngày hôm qua, mình chung đôi, hai trái tim yêu thương thổn thức. Ngày hôm qua, có anh, có em, có tất cả. Ngày hôm qua, còn có chia li và thù hận …

Em à! Ngày hôm qua chẳng thể trở lại. Dòng đời vẫn cứ trôi, anh tham lam hay là anh ngốc nghếch, anh nhủ lòng mình muốn sống lại một ngày đôi lứa, sống lại những tin yêu. Anh sẽ quên đi những xót xa, anh sẽ bỏ qua tất cả, anh muốn lại là anh của hôm qua. Dại khờ yêu, dại khờ nhớ, dại khờ mong. Em cũng lại là em độ trước. Trong sáng, dịu dàng, tinh khôi. Và anh lại yêu em như độ trước. Một vòng quay của đất và em lại bên anh như vốn dĩ.

Những ảo ảnh ngọt ngào vội tan biến theo cơn gió đông heo hắt. Ngõ nhỏ lặng im. Chút lá vàng thôi rụng. Vạt nắng cuối chiều cũng bỏ anh đi. Anh lại trở về với chút buồn chưa vơi, trở về với thực tại, với trống vắng, với nỗi nhớ mùa đông…