Muộn màng rồi phải không anh ? 
Thôi thì hãy giữ yên lành cho nhau 
Nào ai dám trách ai đâu 
Đừng nhìn em thế mà đau đớn lòng 
Anh về đi kẻo người mong 
Chắc là con trẻ cũng trông ngóng nhiều

Mình em trở lại vườn yêu 
Dạ hương rụng trắng ngõ chiều, lối trưa 
Quá mùa nên cải thành dưa 
Trầu xanh héo lá mà chưa kịp vàng

Muốn sang mà chẳng được sang 
Dẫu là một chuyến đò ngang cuối ngày ….

(st)