• Sự thật bất ngờ là anh đã dành khá nhiều thời gian quý báu của mình cho những ngày tháng ấy. Tiếc nuối có, hạnh phúc có, nhất là đau khổ… Em hiểu được bao nhiêu phần!?

Em có biết một ngày đôi chân anh dừng lại bao nhiêu lần để anh khỏi bị vấp ngã khi nhớ về em? Liệu khi anh đếm lại những giấc mơ có em chung đôi, bóng tối có nhốt anh vào quá khứ? Có khi nào, em bỗng nhận ra: rằng anh đã đánh mất chính mình khi yêu em…

Mọi thứ em đều chối bỏ, anh cảm thấy mình quá ngờ nghệch ngay cả khi anh dành cho em những điều yêu thương nhất.

Ngày đầu thích em, mọi thứ màu hồng hệt như trong bộ phim mà anh kịp tưởng tượng khi nhìn thấy đôi mắt e mỗi ngày. Thời gian trôi quá nhanh, khiến những ngày hạnh phúc của anh bị chính bản thân đáng ghét này quên lãng…và ngày ai kia tới bên em làm anh mất dần tiềm thức.. Anh nguyền rủa ai, đã sắp xếp định mệnh cho anh, vì những người khiến anh tổn thương nhất thường tìm thấy nửa kia ngay tại tim anh…đó là những thằng bạn thân.

Em nghĩ em có quá khứ đau khổ mà anh không có à? Em có bao giờ cố đặt ra dấu hỏi rằng: "Liệu anh ấy đã trải qua những gì ở quá khứ?" không. Anh phải kể ra cho em biết là anh đã phải chịu những gì à?

Một sáng chủ nhật mưa buồn, anh đeo tai phone, bật ca khúc mà em thích nghe. Muốn nói với em rằng…con tim anh chịu đựng đủ rồi. anh sẽ giải thoát nó…

CHÀO EM, CÔ GÁI ANH ĐẪ TỪNG RẤT YÊU…