Anh không trả lời, chỉ nhìn cô một giây rồi bỏ đi. Cô vẫn đứng nguyên một chỗ, thẫn thờ nhìn bóng dáng xa dần của anh. Cô rất muốn giữ tay anh lại mà nói với anh rằng: "Anh có thể vì em mà nhường nhịn em một chút được không?" Nhưng anh mãi mãi không bao giờ nghe thấy những điều trái tim cô nói, cũng chẳng bao giờ hiểu được trái tim người con gái anh yêu đang chất chứa những gì.

Cô không nói, anh làm sao có thể hiểu đây?

Hai người họ yêu nhau, không phải vì họ khác nhau về tính cách, họ yêu nhau, vì thấy họ quá giống nhau: cứng đầu, bảo thủ và bướng bỉnh. Có chăng chỉ khác là cô là con gái, anh là con trai. Cứ mỗi lần cãi vã, họ im lặng, có thể là một tuần, cũng có thể là một tháng. Họ yêu nhau khác người như vậy đấy, tưởng chừng như đã có thể buông tay nhau đến nơi rồi, vậy mà chỉ cần một câu nói "Anh nhớ em" của anh, cô lại mềm lòng mà òa khóc: "Anh nói anh nhớ em, sao cả tháng không gọi cho em lấy một cuộc? Anh nói rằng anh yêu em, nhưng sao không bao giờ chịu hiểu em gì hết?". Anh thở dài trong điện thoại, trong lòng rối bời không biết phải nói làm sao. Anh muốn ôm chặt cô, để cô có thể tin tưởng mà dựa vào anh cả đời. Anh yêu cô, anh sợ mất cô, nhưng anh lại không biết phải làm sao cho cô hiểu. Anh không phải người biết thể hiện, cũng chẳng phải kẻ biết nói những câu từ lãng mạn. Anh chỉ có thể mượn những lúc say để nói cho cô những điều anh đang nghĩ. Còn những lúc bình thường, anh chỉ biết lặng im.

Anh không nói, cô làm sao có thể hiểu, anh chỉ nói yêu cô những lúc có hơi men, anh bảo cô tin làm sao đây?

Chính vì họ chẳng thể nào hiểu nổi được những suy nghĩ trong lòng nhau, những câu hỏi liên tục của cô khiến những cuộc tranh cãi diễn ra thường xuyên hơn. Họ mệt mỏi, quay cuồng trong cái vòng tình yêu luẩn quẩn đầy ám ảnh ấy. Họ gặp nhau ít hơn, nói chuyện với nhau ít hơn, cả hai dường như đang dần trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc đời của nhau vậy.

Thời gian này, dưới những dòng status anh viết, những bức ảnh anh chia sẻ thường có những comment của một cô gái lạ nào đó. Hai người họ nói chuyện qua lại với nhau có vẻ rất vui, nhưng khi đọc dòng chữ "Anh như này mà vẫn chưa có người yêu, có phải là phí quá không?", cổ họng cô nghẹn ứ, muốn khóc mà cũng không thể khóc được.

Anh giấu giếm tình yêu của hai người.

Anh không nói rằng anh đã có người yêu

Hay là tại anh và cô… đã chia tay trong im lặng rồi?

Chúng mình có phải là nên buông tay nhau từ lâu rồi không?

Một ngày không chịu được sự im lặng từ anh nữa, cô mới nhắn tin hỏi anh rằng:

– Có phải anh đang yêu người khác không?

Cô nắm chặt điện thoại chờ, rất rất lâu sau, mới có tin nhắn trả lời lại của anh, chỉ vỏn vẹn đúng một chữ "Ừ". Tim cô như bị ai bóp nghẹt, cô mím chặt môi, những ngón tay run run ấn nhẹ trên bàn phím "Vâng, em biết rồi!". Cô ôm ngực khóc, yêu anh nhiều đến vậy, thế mà anh lại yêu một người con gái khác, cô ngoài buông tay, còn biết làm gì nữa đây?

Trong suốt 3 tháng họ chia tay, không ngày nào cô không nhớ về anh. Mỗi tối, thay vì những tin nhắn chúc anh ngủ ngon, cô chỉ biết cầm điện thoại đọc lại những tin nhắn đã cũ. Cô ngủ mơ, trong giấc mơ của chính mình, anh ở đó, cô vẫn gối đầu lên tay anh, ôm anh nhè nhẹ, cảm nhận hơi thở vấn vương quanh tóc mình và hơi ấm nơi đôi bàn tay anh. Nhưng khi tỉnh lại, thấy mình trong căn phòng trống không cô mới phát hiện ra rằng, anh đã xa cô rồi, rất rất xa cô rồi…

Mọi chuyện đáng ra cứ nên kết thúc một cách im lặng như thế, nếu không có một ngày, anh đứng trước cửa nhà cô. Anh nói: "Anh yêu em"

Cô nhìn anh, từng giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống. Cô không biết ba chữ này, có phải toàn tâm toàn ý anh nói ra không. Trong hơi men, những lời người ta nói, cô sao biết được đây là sự thật của hiện tại hay chỉ là sự thật của những ngày đã qua?

– Anh say rồi phải không?

– Anh không biết nữa, bây giờ anh cũng chẳng biết mình đang làm gì, chỉ biết lúc này, trong đầu anh chỉ có em.

– Người yêu anh đâu rồi?

– Anh không yêu cô ấy.

– Nhưng đó dù gì vẫn là người yêu anh! Anh mau về đi!

Cô chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên anh giữ tay cô lại, ghì chặt cô vào lòng:

– Ở bên anh nốt ngày hôm nay thôi, ngày mai, anh hứa sẽ quên hết tất cả!

– Anh coi em là gì thế? Muốn yêu là yêu, muốn bỏ là bỏ? Anh nói yêu em, anh nghĩ xem, anh đã làm được gì cho em nào? Ngoài nỗi đau ra, em đã nhận được những gì từ anh? Anh coi việc em tốt với anh là chuyện dĩ nhiên phải thế, có phải việc em cô đơn dù có người yêu, cô đơn trong sự hờ hững của anh cũng là chuyện thường phải vậy, phải không? Anh chưa bao giờ biết em cần gì cả, em cũng không biết anh đang nghĩ những gì. Chúng ta không hề hiểu nhau, tại sao lại yêu nhau chứ?

– Em vẫn luôn hỏi anh có yêu em không? Hôm nay anh sẽ trả lời, anh yêu em, rất yêu em. Nhưng anh cũng muốn hỏi em rằng, em có còn yêu anh không?

– Bây giờ anh nói anh yêu em, còn có ý nghĩa gì nữa? Chúng ta, không phải đã kết thúc rồi hay sao?

– Trả lời anh, em có còn yêu anh không?

– Yêu anh, rồi sao nữa?

Anh cười nhạt, cũng không biết đoạn tình này rồi sẽ ra sao, chỉ là anh thực sự muốn biết cô đang nghĩ gì. Cô luôn phức tạp thế, ẩn mình trong nỗi cô đơn, chôn những tâm tư vào tận đáy lòng. Cô chưa một lần muốn anh bước vào thế giới suy nghĩ của cô. Ngay cả lúc này, cô cũng làm như thế.

Phải chăng để chứng minh tình yêu của mình, người ta chọn cách làm tổn thương nhau, một cách sâu sắc nhất?

Đêm hôm đó, họ cứ chỉ im lặng mà tựa vào vai nhau, bàn tay anh đan chặt lấy bàn tay cô đang lạnh ngắt vì cô. Tay cô thường rất hay bị cóng, mùa đông anh sợ cô lạnh nên mỗi lần hai người đi cùng nhau anh đều cầm tay cô nhét vào trong túi áo khoác mình. Anh chưa từng nói những lời ngọt ngào như bao chàng trai khác, nhưng từng cử chỉ của anh, đều như muốn nói với cô rằng: "Tin anh đi, cho dù thế nào anh cũng sẽ cùng em nắm tay nhau đi đến cuối bến bờ yêu thương…".

Nhưng hóa ra là cô lầm, anh chưa từng hứa, chưa từng hứa rằng anh sẽ mãi ở bên cô. Chỉ là tự cô ảo tưởng vào tình yêu của hai người.

Nghĩ đến đây, cô cười chua chát.

– Anh này.

– Ơi…

– Anh đã bao giờ nghĩ chúng ta sẽ có một kết thúc thật đẹp như ở trên phim chưa?

Anh im lặng nhìn cô khó hiểu. Cô mỉm cười quay mặt đi, nghẹn ngào nói:

– Em luôn nghĩ cho dù chúng ta luôn cãi vã, luôn xích mích, nhưng anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em. Vậy mà chúng ta vẫn chia tay… như những cặp đôi khác.

– …Anh xin lỗi!

– Không sao, chia tay là đúng, chúng ta… Chúng ta không phải không hiểu nhau, mà vì chúng ta chẳng bao giờ chịu mở lòng mình với nhau cả… Vốn dĩ chúng ta không tin vào nhau! Mà tình yêu, không có niềm tin thì cũng sẽ mau chóng đi vào ngõ cụt mà thôi!

– …
– Tình yêu của một người đàn ông, bắt đầu bằng những lời quan tâm, cho đến 3 chữ "Anh xin lỗi", nghe sao mà nhói đau đến thế. Điều em cần, đâu phải là lời xin lỗi lạnh lẽo đến như vậy…

– …
– Hôm nay, anh và em, có thể thẳng thắn mở lòng mình với nhau được không? Cho em biết suy nghĩ của anh đi! Anh ghét em nhất ở điểm gì thế?

– Anh cũng không biết! – Anh cười trừ.

– Thật không?

Anh suy nghĩ một lát, sau đó quay sang cô nói:

– Em ngoài những lúc cáu gắt linh tinh, ăn nói không chịu suy nghĩ thì mọi thứ đều đáng yêu cả!

– Hình như là… lúc nào em cũng cáu giận rồi nói năng không chịu suy nghĩ cả mà.

– Đôi lúc thôi cô bé của anh ạ!

Mắt cô ngấn nước, ngày hôm nay anh vẫn coi cô là "cô bé của anh"…

– Thế còn em, em ghét điều gì ở anh nhất?

– Nhiều quá, em không thể nhớ hết được.

– Nghĩ đi.

– Vô tâm, lăng nhăng, hay giận dỗi em vô cớ, trẻ con, nhỏ nhen, ích kỷ, thù dai… nhiều quá, em chẳng biết đâu.

– Hừm… đúng là nhiều thật!

– Anh này…

– Em cứ nói đi, anh vẫn nghe mà!

Cô không dám nhìn vào anh, chỉ ngập ngừng hỏi:

– Cô ấy… cô ấy có yêu anh nhiều không?

Anh im lặng rất lâu, sau đó mới quay sang cô mà cười miễn cưỡng:

– Cũng tương đối.

– Vậy thì anh nhớ là cũng phải yêu cô ấy đấy!

– Anh…

– Anh là đàn ông, anh phải có trách nhiệm với người yêu của mình chứ! Nhớ đối xử tốt với cô ấy, đừng có cáu gắt rồi biến mất cả một thời gian dài, không cô gái nào chịu đựng nổi đâu.

– Vẫn là em nghĩ sâu xa hơn anh.

Cô lại cười, sau đó lại tiếp tục im lặng, cô có rất nhiều câu muốn hỏi anh, nhưng hôm nay, cô lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Cuối cùng, cô cũng nói ra câu bấy lâu nay cô thường muốn nói với anh nhất:

– Nếu như được chọn lại, anh có yêu em thêm một lần nữa không?

– Có!

– Anh có thể suy nghĩ lâu hơn một chút được không? – Cô cáu giận đánh anh một cái.

– Có suy nghĩ lâu hơn, thì câu trả lời vẫn là vậy.

– Hừm… vậy nếu có kiếp sau mình lại tiếp tục yêu nhau nhé!

– Được, nếu còn gặp lại ở kiếp sau, anh vẫn sẽ tiếp tục yêu em! Em cũng vậy chứ?

Cô đưa mắt lên bầu trời nhìn những ngôi sao kia mỉm cười. Cô không biết đã có bao nhiêu người từng đi qua cuộc đời nhau rồi bỏ lỡ nhau như cô và anh, và hy vọng sẽ hẹn gặp lại nhau vào những cơ duyên khác. Cô chỉ biết, mỗi người chỉ có thể sống duy nhất một lần trên đời, vậy tại sao lại buông tay người mình yêu dễ dàng đến thế. Khi nãy, khi anh nói một chữ "Có" kiên định như vậy, cô thực sự muốn nói rằng "Vậy mình có thể yêu nhau thêm một lần nữa không?" nhưng lòng tự trọng của cô không cho phép mình nói ra câu ấy. Cô đã vì anh mà rơi quá nhiều nước mắt, cũng đã vì anh mà chịu quá nhiều tổn thương, cô không muốn khi tình yêu trở lại, cô lại vì anh mà tiếp tục chịu đựng bao nhiêu ấm ức. Chung quy lại, cũng chỉ vì "Tin" hoặc "Không tin" mà thôi!

"Có thể kiếp này, người mang lại hạnh phúc cho em không phải là anh, nhưng em không tin ngoài anh ra, không còn người đàn ông nào làm em cười nhiều như hôm nay nữa. Em tin là vậy. Còn anh, anh có tin không?"

 

(ST)