Chia tay đi. Từ mai em được tự do. Yêu người khác và quên anh đi.

– Tại sao ạ. Anh đang đùa em phải không? Anh nói đi chỉ là đùa thôi đúng không???

Cô cố cười. Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt bất chợt trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước mắt nhìn anh như chờ đợi 1 thứ gì đó.
– Là sự thật. Xin lỗi anh có người khác rồi.
Cô thật sự không tin nổi vào tai mình nữa. Người con trai ngày hôm qua còn ở bên cô. Còn đưa cô đi học đón cô về. Còn nói còn cười với cô. Ngày hôm nay lại nói có người khác. Cú shock quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa chợt ùa về. Cô cắn chặt môi đến bật máu cố ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Nhưng không thể. Cái thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra thầm cả vào miệng cô. Mùi máu tanh xộc vào miệng. Cô đau….anh muốn chia tay cô

Ngày kia mình hãy chia tay được không anh?
Tiếng chuông điện thoại reo. Kéo cô về hiện tại
– Anh phải đi. Cô ấy đang đợi anh.
Anh nhìn vào điện thoại rồi lẳng lặng quay lưng. Bỏ mặc cô đứng đó.
Cô quay lưng về phía anh. Rồi chợt hét lên:
– Ngày kia chúng ta hãy chia tay nhé. Được không anh..
– Để làm gì hả em. Anh đã bảo quên anh đi mà. Ở bên nhau thêm nữa cũng chỉ càng thêm đau thôi
Anh quay lại nhìn cô ánh mắt lạnh lùng kèm theo chút thương hại.
– 1 ngày thôi. Em muốn được có một ngày làm người yêu anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh … anh chưa bao giờ hôn em mà…
Ánh mắt anh chợt xao động. Phải rồi trong 5 tháng yêu nhau anh đã bao giờ hôn cô đâu. Họ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay những cái ôm. Thế là hết. Anh bảo khi nào được 1 năm anh sẽ hôn cô.
Anh thật kì quặc.
– Được rồi vậy anh sẽ cho em thêm 1 ngày.
– " Cảm ơn anh. Ngày mai chúng ta làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu anh" Cô nhìn anh, bờ môi mấp máy khẽ nói thật nhỏ rồi mỉm cười quay lưng bước đi.
– Alo, em chuẩn bị đi 10 phút nữa anh qua
– Vâng ạ
Cô cúp máy, mở tủ lấy ra bộ váy màu đen anh đã mua cho cô từ vài tháng trước. Búi mái tóc nâu lên thật cao. tô chút son hồng. Hôm nay trông cô rất dễ thương.
Có tiếng chuông cửa. Chắc là anh đến rồi
– Thằng Tuấn nó đến kìa con. Mẹ gọi với lên
– Vâng ạ. Con xuống ngay.
Cô xuống nhà chào mẹ rồi lên xe anh.
-Em muốn đi đâu
Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm áp như trong kí ức của cô. Nhưng không còn cảm thấy sự yêu thương đã từng có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thật chặt. Khóe mắt khô từ đêm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng áo anh.
– Em khóc à
– Không ạ. E có khóc đâu mình đi công viên anh nhé!
– Ừ…

(Sưu tầm)