"Người cũ"??? Cái tiếng " cũ " sao nghe cay đắng mà xót xa quá chừng. Chẳng phải là do sự xếp đặt của số phận mà mình lỡ nhau một nhịp chân- chỉ một nhịp chân thôi mà đã khiến chúng ta từ hai người thương nhau thành ra những kẻ xa lạ.
Món đồ cũ, không thích nữa có thể vứt đi. Vậy mà người dù có cũ kỹ đến thế nào vẫn mãi chẳng thể vứt được. Cái người cũ ấy mà …vẫn mãi nằm sâu ở một góc nhỏ trong tim, góc nhỏ mà đến muôn đời sau chẳng bao giờ muốn tìm lại…vì đau…vì nhớ…
Nghĩ thật ra, chúng ta cũng giỏi lừa gạt bản thân mình quá đỗi. Cứ tự đánh lừa bản thân rằng mình đã quên…ừ thì, cái con người ấy tệ bạc, cái con người ấy vô tình thì nhớ để mà làm gì?…Vậy mà…có quên được đâu
Vậy mà một ngày nào đó gặp lại chẳng thể nhìn thẳng vào mắt nhau mà rằng " Anh vẫn khỏe chứ? anh có đang hạnh phúc chăng"
Vậy mà không sao thoát được những đêm ngồi xem lại những status từ thuở mới yêu rồi tự cười một mình " sao ngày ấy mình ngây ngô đến thế."
Vậy mà cứ mải miết nhìn hình ảnh của người cũ ấy với người mới rồi tự nhủ lòng " Ừ, người mới ấy chẳng phải là mình. Người ta đã quên rồi thì mình nhớ nữa mà làm gì?"
Vậy mà chẳng thể lau khô được giọt nước mắt khi đi qua những con đường cũ…vậy mà chẳng thể thoát khỏi những giấc mơ chập chờn giữa đêm mà khi đó mình là một chiếc bóng bên lề lặng nhìn hạnh phúc của người cũ.
Lại có một ngày…ao ước đến cuồng dại "Phải chi có một loai thuốc để "quên" ".
Quên đi cái nắm tay nhẹ nhàng, cái ôm ấm áp và cả nụ hôn đầu bối rối.
Quên đi lời chia tay xót xa "mình không hợp nhau…chúc em sẽ tìm được hạnh phúc mới cho mình"
Và quên cả giọt nước mắt mặn đắng khi đi vội qua nhau mà không dám nhìn lại.
Quên đi để mỉm cười mà sống, mỉm cười khi nhìn thấy nhau rồi tự nhủ liệu mình có từng quen người ấy ngày xưa?
Liệu có được chăng…Người cũ, em sẽ quên anh chứ?