Chào cô gái.

Em đang buồn, đúng không nào?

Người mà em yêu xa em rồi, em buồn. Người ta đi, mang luôn cả trái tim em đi, mở luôn cả van nước mắt của em rồi.

Cô gái ngốc của tôi.

Em cứ ngây thơ trao hết trái tim và niềm tin cho một chàng trai, rồi cuối cùng em là người chịu hết tất cả tổn thương.

Người ta có yêu em đâu?

Nếu người ta yêu em, thì ngày hôm nay nước mắt của em rơi không phải là giọt nước mắt buồn bã đâu, mà còn có thêm nụ cười nữa cơ.

Nếu người ta yêu em, người ta sẽ nâng niu em như hoa ấy, dịu dàng đối xử với em, làm em vui vẻ, làm em hạnh phúc. Chứ không phải biến em thành một cô gái thảm hại như thế này!

Cô gái à, người ta hoàn toàn không trân trọng em một chút nào cả.

Em cố níu giữ về mình điều gì thế?

Kí ức những ngày còn bên nhau, những tin nhắn buổi đêm, vài cuộc gọi hỏi thăm?

Bỏ đi, ngốc ạ. Em càng giữ càng làm em buồn. Em là một cô gái. Và mọi cô gái đều có quyền được yêu thương che chở. Không cô gái nào được khuyên là cứ đau buồn đi hết. Em là một cô gái đáng yêu, mong manh, ngốc nghếch. Càng như thế càng phải được che chở. Và tất nhiên là trong vòng tay của một người biết yêu thương em.

Chẳng có lý do gì để em cứ níu giữ một người không biết yêu thương em. Em là một cô gái tốt, em xứng đáng với nhiều thứ hơn cái tình yêu qua loa mà anh ta dành cho em. Trái tim nhỏ bé của em, lấy lại đi. Để nó rơi vào tay một Playboy như thế thật phí phạm. Trong thời gian em mù quáng theo tình yêu kia, em có biết được ai là người dành hết tình cảm cho em không? Hay em chỉ có anh ta là nhất?

Xin em, không có anh ta, em vẫn sống, tôi hứa đấy. Em không cần phải khóc lóc níu kéo, buồn rầu khổ sở hay nghĩ đến những trò hành xác để giết nỗi đau. Khi em khóc một mình trong góc ấy, anh ta không biết đâu, và người lau đi nước mắt chính là em thôi. Em biết cảm giác lúc đó thế nào mà: đau lắm, tim thắt lại.

Khi anh ta vui, không việc gì em phải buồn. Em là người, một con người có đầy đủ quyền lợi. Em được quyền vui vẻ hạnh phúc, chẳng ai có thể tước đi của em, chỉ là tự em đày đọa bản thân thôi. "Phụ nữ cần phải học cách chăm sóc và yêu quý chính mình, không nên tin tưởng ai khác, nhất là đàn ông!", em nhớ lấy điều này!

Bằng cách này hay cách khác, kể cả ngoại hình hay tâm hồn, em đều đẹp. Em như một bông hoa, đặc biệt, không giống bất cứ bông hoa nào khác với sự đơn giản và quyến rũ của riêng mình. Em cần được bảo vệ, cần được yêu thương nhẹ nhàng êm dịu để những cánh hoa mỏng manh của em được mãi xinh đẹp như vậy, để em có thể vui vẻ dưới ánh mặt trời. Đừng để vài cơn gió lạnh lùng lướt qua làm em phải khép cánh.

Tôi biết cảm giác của em, tôi đã từng trải qua. Em cứ nghĩ thế này: có một thằng nào đó, nó ăn thiếu muối Iot nên nó bỏ qua em – một cô gái đáng yêu tuyệt vời, tức là nó đã tự mình vất đi một tình yêu. Con người, không có tình yêu thì thật đáng thương. Còn em, em thật may mắn, vì không bị một thằng như thế làm tốn thời gian tuổi xuân của em. Bật lên một bài hát nhẹ nhàng, đọc một cuốn truyện tranh, đi ra ngoài cafe với bạn bè, shopping cho một bữa tiệc nào đó,… Làm bất cứ điều gì em thích, không cần phải lo người khác nói gì về em cả. Sống, trước hết phải tự thoải mái bản thân.

Em của tôi, em xứng đáng được yêu thương mà!