Ta nhớ em thầm lặng tháng mười hai

Buổi sớm mai nắng cũng lười quên dậy

Mưa xám mây một vùng trời run rẩy

Bầy chuồn chuồn luống cuống la đà bay

 

Ta nhớ em mờ mịt khói sương cay

Giọt café cũng trĩu quằn khắc khoải

Yêu Trịnh lắm rồi nghe tình xa ngái

Câu hát rơi còn đung đưa buốt đời !

 

Ta nhớ em ghềnh thác cũng chơi vơi

Sông một dòng cứ hoài trôi câm lặng

Bước ăn năn về thánh đường nằng nặng

Ngồi chấp tay yên ắng nhẩm cầu kinh

 

Ta nhớ em thành khẩn ước phục sinh

Treo đức tin trên đầu ngọn thông gió

Mong em về chầm chậm men lối cỏ

Rồi xuân reo khao khát nụ vàng mai…