Tìm ý tưởng, kinh nghiệm, khuyến mãi đặt dịch vụ cưới giá tốt nhất cho đám cưới trong mơ của bạn

Rồi anh sẽ phải yêu em bốn mùa

10:41, 07/05/2015 bởi: Nguyễn Thị Hậu
 5 bình luận  9 love

Ta yêu nhau hai mùa Đông Xuân rồi.
Hạ về, sao anh chẳng thương em?

Cái nắng rát da của mùa hè làm khô hanh đi đám cỏ, chiếc lá và làm… khô hanh đi tình yêu chúng mình!

Kéo ghế ra lang cang kí túc xá vào buổi chiều cuối tuần ngắm hoàng hôn buông dần ở phía xa xa. Gió khẽ lùa vào kẻ tóc. Em lại nhớ anh của mùa xưa…

Nhớ cái ngày đông đầu mùa ấy, gió ngoài trời thổi mạnh, rét mướt. Dòng người đi thưa dần, có vài dòng xe chạy nhanh như trốn cái khí trời khắc nghiệt của mùa đông để tìm đến nơi dừng chân ấm áp.

Trong quán coffe hẻm nhỏ, có cô nhân viên đứng bên cửa sổ vừa đợi khách, vừa nghĩ ngợi gì đó mông lung…xa xăm…

– Cho một cafe sữa em!

Tôi quay lại nhìn khách, hình như anh ta ngồi ở đó từ lâu mà tôi không hề hay biết. Trước mắt tôi là một anh chàng không phông trai, nhưng trong bộ Comple lịch sự, anh thật hấp dẫn. Tôi thề! , anh chàng nào mà mặc Comple, tôi thích lắm! Cứ cho là tôi mê trai đi, nhưng tôi chỉ mê anh Comple thôi nhé! ( cười)

Mà giọng nói này quen quá!. Với những người sinh viên xa quê như tôi, tuy không xa như Sài Gòn, Hà Nội, nhưng ở cái đất huế này, sinh viên đại học thì nhiều người Quảng Nam, chứ cao đẳng như tôi thì hiếm lắm. Bởi vậy, cứ gặp đồng hương là tôi mừng hết lớn. Nó an ủi lắm. Nó ấm áp lắm.

Tôi rón rén bưng ly cafe sữa cho anh. Mà tôi thiện chí lắm lắm nhé, cứ thắc mắc là hỏi ngay, không cần e ngại, có mê anh Comple đến mấy tôi cũng không e dè, thẹn thùng. Thật đấy! ( Cười)

– Anh là người Quảng Nam à? Đồng hương rồi! hì

– Em nghĩ sao mà nói anh đồng hương với em?

Vừa nói anh vừa bấm bấm, gõ gõ máy tính. Nhưng sao hụt hẫn thế nhĩ, câu hỏi này làm tôi hơi quê một tí, nhưng tôi vẫn quyết tâm đến cùng.

– Anh xạo à? anh cũng nói giọng giống em cơ mà?

Anh dừng lại, nhìn tôi và trả lời 

– Anh là người Đà Nẵng- Đà Nẵng chính chủ nhé! 

Chắc có lẽ lúc ấy tôi có tin, nhưng chỉ tin độ 60% thôi.

Anh còn khẳng định bằng hành động nữa chứ. Anh kéo áo sơ mi bên trong chiếc comple và chỉ vào dòng chữ " BaNa Hill" ghi trên áo.

– Anh là người Đà Nẵng, anh làm ở Bà Nà và đang đi công tác ở đây.Bây giờ em đã tin chưa?

Lúc đó thật sự tôi tin anh rồi. Anh ta cũng vui tính chứ nhĩ, cứ giải thích cho bằng được, còn mang cả bằng chứng ra nữa. Cứ như không chấp nhận làm đồng hương với tôi ý. 

Trời hôm ấy rét quá, khách ít. Mà hình như hôm ấy có mỗi mình anh là khách. Vì thế buổi nói chuyện cứ thế mà rôm rả. Lâu lâu tôi lại cười phá lên giòn tan như thể hai người bạn lâu ngày gặp lại ấy. Anh nói anh làm truyền thông, lúc trước anh cũng học Đại học Nghệ thuật ở Huế đây. Rồi anh còn hớn hở mở cho tôi xem những bức ảnh do anh chụp trên facebook của anh nữa. Anh gọi nó là đam mê! Quả thật đẹp tuyệt! Tôi mê người có tài lắm, tôi cũng mê cái đẹp nữa. Anh lại có cả hai. Nói nhỏ thôi nhé…tôi còn mê cái khiếu nói chuyện hài hước của anh nữa kìa ( cười)

Thế là hai chúng tôi yêu nhau luôn từ buổi gặp hôm đó. Tình yêu đến nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu nhưng lại mang hương vị của cái ấm của bếp lửa hồng mùa đông. Mỗi lần tựa vai anh tôi cứ thắc mắc, tình yêu tụi mình cứ như phim Hàn anh nhĩ! Cứ gặp nói vài ba câu là yêu! Những lúc như thế anh chỉ nói một câu duy nhất " Tình của tụi mình là do duyên phận em à! "

Cứ hai tuần anh lại ra thăm tôi một lần và tôi cũng vào thăm anh. Anh làm du lịch bận rộn với quảng cáo, với phóng sự, dẫn khách tham quan…Còn tôi vừa làm thêm, vừa cuối khóa nên bận rôn không kém gì anh. Nhưng vẫn cố gắng tranh thủ ở bên nhau hai tuần một lần như thế.

Hai mùa Đông Xuân trôi qua cùng biết bao là kỹ niệm.Những ngõ ngách, cây cầu, quán ăn, rạp phim đều in lại dấu chân của chúng tôi. Bà Nà, Lăng Cô rồi Hội An, Bãi Rạng…ghi lại kỹ niệm của hai đứa. Tình yêu cứ thế lớn dần…lớn dần và hình như không thể thiếu nhau.

Gió rít từng cơn, nóng rát. Cái nắng 38 độ của tháng tư làm cho con người mệt mỏi, bực dọc.

Anh chuyển đơn vị công tác xuống phố làm anh thoải mái và có nhiều thời gian cho đam mê nhiếp ảnh của anh. Anh lại bận rộn với những chuyến đi thực tế tìm cảnh chụp, rồi bận rộn với công việc mới. Em cũng đi thực tập để chuẩn bị tốt nghiệp. Cơ hội gặp nhau của hai đứa cũng cứ thế mà ngắn hơn, thưa hơn… Những dòng tin nhắn ít dần, những cuộc điện thoại vào mỗi buổi tối chỉ còn năm, bảy phút. Đến cả dòng tin nhắn chúc ngủ ngon của anh cũng viết tắt không thành câu trọn vẹn.

Tôi hiểu cho công việc của anh, cho đam mê của anh. Anh yêu công việc như yêu bản thân anh, anh rất trách nhiệm. Nhưng…anh quên mất em! Quên mất em vẫn đang đứng bên cạnh công việc anh đó, đam mê anh đó. Đang chờ sự quan tâm của anh…

Một tin nhắn không trả lời…Một cuộc điện thoại không bắt máy…Tôi khóc!

Tôi quen rồi, tôi quen được anh chiều chuộng yêu thương. Quen những lúc sốt sắng khi tôi làm cho chị mà quên ăn.Anh mắng rồi bắt tôi ăn nhiều vì cả ngày nhịn đói. Quen mỗi lúc hai đứa đi ăn, tôi chỉ việc ăn thôi, còn trong bát đầy những thức ăn anh gắp. Tôi quen những lúc đứng đợi anh ở cổng nhà chị, anh đến trễ sợ tôi mắng mà không dám nhìn vào mắt tôi, cứ loay hoay đội mủ bảo hiểm rồi xách túi cho tôi nữa. Đợi tôi cười anh mới hết sốt sắng. 

"Tính tan".

Nhạc tin nhắn của anh, tôi mừng rỡ mở ra xem.

" Đợt này anh mệt mỏi chán chường đủ thứ, em cho anh một khoảng lặng một thời gian nha. Khi nào anh cần anh sẽ liên lạc với em.Anh xin lỗi" 

Tôi như sét đánh ngang tai, hàng trăm câu hỏi tại sao hiện ra trong đầu tôi. Tại sao anh lại nói như thế? Tại sao lại không liên lạc một thời gian? Tại sao anh chán? Tại sao anh nói khi nào cần tôi mới liên lạc cho tôi? Tôi đã làm gì sai sao?… 

Vì công việc hay vì cái nắng rát da của màu hạ làm khô hanh đi tình yêu của anh dành cho em? Em bần thần nghĩ lại hai mùa yêu anh như điên như dại. chẵng lẽ mới đổi mùa thôi mà làm cho con người thay đổi như vậy.? 

Anh nói " không có gì làm bền vững mãi mãi". Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của anh, suy nghĩ khi anh không muốn một điều gì đó mãi mãi bền vững ở trong lòng. Còn em, em sẽ mãi yêu anh bền vững như thế. Anh đừng lấy cảm xúc của riêng anh mà là dập tắt đi ngọn lửa yêu anh đang cháy rừng rực trong em. 

Rồi anh cũng nhận ra một ngày nào đó nếu thiếu đi giọng nói, tiếng cười mà đôi lúc anh nói đau đầu ấy sẽ làm anh nhớ em phát đau tim còn hơn là cơn đau đầu thoảng qua như vậy. Và anh sẽ lại tìm đến em, thỏ thẻ bên tai em " Anh xin lỗi nha cục cưng, anh sẽ lại yêu em cả bốn mùa" 

                                          



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Tham khảo thêm theme cưới độc đáo và thú vị khi kết hợp trang trí những đóa hoa giấy rực rỡ, giúp tô sắc thêm cho lễ cưới của bạn thêm lộng lẫy.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog
Ứng dụng giúp ngày cưới của bạn thêm hoàn hảo
Đăng ký nhận bản tin hàng tuần
Đăng ký email để nhận những thông tin hữu ích và dành riêng cho bạn.
Lập kế hoạch
Công cụ Lập kế hoạch trong mục Ứng dụng cưới trên Marry.vn là công cụ toàn diện, tập hợp tất cả những công việc mà bạn cần phải thực hiện cho quá trình chuẩn bị đám cưới.
Tính toán ngân sách
Công cụ Tính toán ngân sách sẽ giúp theo dõi phần tiền mà bạn dự tính chi dùng trong đám cưới của mình.
Quản lý khách mời
Công cụ Quản lý khách mời của Marry là cách đơn giản nhất giúp bạn tổ chức và theo dõi số lượng khách mời tham dự đám cưới.
Lựa chọn yêu thích
Để những ý tưởng cưới không trôi đi, để đưa ra quyết định cuối cùng mà không còn gì phải luyến tiếc, bạn chỉ cần lưu tất cả lại trong bảng Lựa chọn yêu thích trên Marry.
Khuyến mãi cưới mới nhất
Từ khóa được quan tâm nhất