em là đứa yếu đuối và hay khóc… ( có lí do mới khóc) . từ ngày lấy ck e khóc k biết bao nhiêu lần. cưới đc vài tháng ck bị tai nạn thập tử nhất sinh em vác bụng bầu đi ra viện thăm ck , thấy ck nằm đó tuyệt nhiên em k khóc như mấy ngày đầu nữa dặn lòng phải mạnh mẽ lên. 13 ngày nằm viện gần như chỉ có mẹ ck và mẹ đẻ em chăm. Cũng chỉ vì cái tội ham vui và không cho e đi cùng nên thành ra chén chú chén anh là như vậy. Xong rồi cuối cùng nhà họ nói lỗi do e, ghánh hạn thay em …. nhưng 20 năm trời e ở với bme e có ai ghánh cho đâu sao em vẫn yên ổn. rồi tiền nong dù k nhiều nhưng đó cũng coi như tất cả những gì mà em có em cũng bỏ ra rồi chạy vạy đi vay để lo thêm. Mà em k mở miệng oán trách lời nào.
Đến khi em sinh nở em k thể đi làm đc thì bắt đầu coi khinh nói xấu em k ra gì. ck tuy có yêu thương nhưng k phải lúc nào cũng ở nhà, không phải bênh mình hơn gd họ, thà bỏ vk chứ bm họ k bỏ. Cái này đúng, đúng với tất cả những người k biết lí lẽ. hôm qua bọn e có cãi nhau và cái người e gọi là ck đã nói với em : vk a k có vk này thì a có vk khác chứ bme a k thể bỏ.
giờ cái gì cũng đổ lỗi do em, nhưng có ai chịu đc cái cảnh sống trong cùng một nhà mà cái mặt cứ hằm hằm rồi chẳng nói đến nửa lời không? cái gì cũng có giới hạn của nó và sức chịu đựng của em cũng vậy. e thừa nhận e nóng tính nhưng nếu như gd anh k ép em thì em có nổi lên như vậy k ? ở nhà quanh quẩn như trong tù anh có hiểu đc đâu.
em thật sự mệt mỏi và chán nản quá. em muốn buông bỏ. sáng nay em định ngủ dậy rồi mang con bỏ trốn. tính sắp đồ rồi nhưng nhìn con cười ngây ngô mà em thương quá.