Khi người ta ngỏ lời yêu nhau cần sự đồng ý của đối phương, thế nhưng khi chia tay chỉ cần một bên đơn phương chấm dứt là đủ.

Sau lời chia tay từ một phía ấy, người ra đi nhẹ lòng như thể vừa quăng đi một sự phiền phức nào đó và chẳng nghĩ ngợi thêm bất cứ một điều gì nữa cả…Người ở lại đôi khi còn chưa hiểu chuyện gì xảy đến, bàng hoàng, hụt hẫng, khóc, trăm ngàn câu hỏi đặt ra không được phép hỏi nữa, khuất mắc vương mang vào lòng, cảm xúc hỗn loạn không lối thoát.

Nếu người ta yêu nhau có nồng ấm, hạnh phúc bao nhiêu thì khi chia tay tất cả những ký ức xưa với họ đã chẳng còn là gì cả. Giá mà người ta một lần thôi đặt mình vào vị trí của đối phương để nghĩ, ở hoàn cảnh đó nếu họ đau thì tức là đối phương cũng đang đau như thế, còn hơn gấp bội lần. Giá như cũng chỉ là giá như, hiện thực luôn phũ phàng, chỉ là sau khi chia tay, người ta chính thức trở thành người xa lạ.

Tình cảm đã từng mong muốn có nay người ruồng bỏ một cách quá nhẹ nhàng, có phải khi có được điều mình muốn họ sẽ không bao giờ biết trân trọng. Nhìn lại bao nhiêu cuộc tình được đến bến bờ hạnh phúc, một đám cưới với biết bao lời chúc phúc từ những gia đình, bạn bè…thấy đời mình sao ngang trái quá, đường tình trắc trở chẳng biết phải làm sao?

Hãy trân trọng người mình yêu đó là tất cả những gì mình muốn nhắn gửi, cuộc sống vô thường hơn thua, tranh giành chi những thứ phù phiếm để rồi khi giật mình tỉnh giấc chẳng còn ai bên cạnh.Đừng ruồng bỏ người mình yêu bởi một ngày nào đó bạn sẽ thấy mình cần họ nhất…nhưng tất cả đã kết thúc từ rất lâu.

 

Nguồn: Dear Diary

 

(ST)