"Thôi!
lấy anh đi
có gì đâu phải nghĩ
để đêm về còn thủ thỉ với nhau

còn trẻ gì nữa đâu
để yêu đương lăng nhăng vật vã
trước tới giờ cũng đã
tám chục cuộc tình
sẽ không còn lủi thủi một mình
đi và về ê chề nỗi nhớ
cũng không cần kiếm cớ
để gần nhau

nếu em bước quá mau
anh vẫn đủ gần để giữ em ở lại
một đôi lần em lên cơn "rồ dại"
anh mỉm cười
tai hại chắc do anh

em thích màu xanh
anh sẽ không tặng hoa hồng như trước nữa
sẽ loay hoay cả đời sơn sửa
một thế giới màu xanh 🙂

đứa trẻ sẽ rất nhanh
và bản lĩnh vững vàng như cha nó
dù có gặp muôn vàn khốn khó
vẫn hiên ngang rước mẹ nó về
nó sẽ biết ăn mặc chỉnh tề
và điệu đàng nếu là con gái
ba nó nhìn gật gù sảng khoái
mẹ lúc xưa đây mà

em cũng đừng lo sợ tuổi già
"Rồi anh sẽ không còn yêu em nữa!!" 🙁
mấy cô trẻ không thể nào thắp lửa
rực rỡ tươi hồng như cô vợ của anh

nhiều thứ đến rất nhanh
nhưng không hẳn tất cả đều đi vội
Em ơi,
em sẽ mang trong mình trọng tội
nếu từ chối theo anh về."

St.