Là những hoài bão về tình yêu và hạnh phúc, là những giấc mơ còn dang dở vị ngọt dịu nét ngây ngô. Những gì mường tượng trong đầu còn phủ một màu hi vọng, đợi chờ trở thành một niềm tin mãnh liệt, như mang nắng gió trên vai.

Là những mối tình đầu đơn phương, là những rung động thuần khiết sâu lắng nhất chảy trong vòng xúc cảm, lặng lẽ ưu tư, lặng lẽ giận hờn, tổn thương dẫu nhỏ nhưng sức sát thương lại lớn. Vượt qua được vấp váp đầu đời ấy chính là giai đoạn phá kén, trưởng thành…

Luôn có dáng dấp của sự chia ly, luôn sợ hãi những lần đổ vỡ, luôn dễ dàng cảm thấy tổn thương, luôn vẩn vơ hoặc lấn cấn những chuyện về cuộc đời và những mối quan hệ, luôn đột nhiên buồn chẳng vì lý do, luôn sợ hãi thời gian sẽ làm ai đó thay đổi, luôn đứng giữa vạch ranh giới giữa tin tưởng hoặc không tin tưởng vào từ “mãi mãi”.

 1

Luôn lãng phí rất nhiều thời gian vào chuyện chạy đuổi theo một mối tình, rồi tưởng tượng về những câu chuyện tình trong mơ, về hạnh phúc xa gần như một bản nhạc êm đềm, da diết, về mâu thuẫn kịch liệt giữa cảm quan và cuộc đời, rõ ràng là mong muốn thay đổi nhưng lại  trì hoãn phải lớn lên.

Đứng trước những ngã ba của quá trình lớn lên và trưởng thành, khi khái niệm cuộc đời còn là điều gì đó tuyệt diệu lắm, muốn đặt chân đến những miền đất lạ, muốn đi đến những nơi thật xa, muốn mình trở nên xinh đẹp nhất, và có những cô bạn thân có thể cùng nhau già đi, cùng nhau hạnh phúc, cùng nhau vượt qua mọi chuyện trên đời.

Nói đến thì thật mau, nói đi cũng chóng vánh, khi chúng ta chưa kịp cảm nhận, khi chúng ta chưa kịp vội vàng thì đã lại ra đi. Để những lúc sực tỉnh nhìn lại những gì trải qua, bỗng thấy bản thân mình trong chốc lát đã chẳng còn trẻ để bạt mạng theo ý mình nữa, càng không có cơ hội để thực hiện những lời hứa, hoàn thành những kế hoạch, hay đơn giản chỉ là dành vài phút để yên lặng thảnh thơi nếm trải thời gian dịch chuyển dần dần.

 

Thanh xuân của con gái, như một cuộc hành trình tìm kiếm không ngừng nghỉ những sự thật về cuộc đời, về những người xung quanh, và cả về chính bản thân mình. Những yêu thương, đợi chờ và vấp váp chỉ là những phép thử, rồi ai sau này cũng sẽ nuối tiếc vì đã không sống trọn vẹn cho thanh xuân, nhưng chỉ có điều ai phải nuối tiếc ít hơn.

 

Hạnh phúc chính là việc đã có bao nhiêu và cho đi bao nhiêu, những dấu tích thanh xuân để lại, những gì đã qua chẳng khác nào một chiếc dấu chứng nhận của thời gian.

 

Mọi thứ rồi cũng sẽ qua…

(st)