Tỉnh lại đi nào trái tim của tôi ơi
Đừng mộng mơ nhớ nhung người ta nữa
Cuộc đời ta chỉ có mi nương tựa
Mi cứ vậy hoài cũng chẳng được gì đâu

Ngày qua ngày cứ chìm đắm thật sâu
Nhớ nhớ,nhung nhung cũng chỉ là vô ích
Rồi về đêm giữa không gian tĩnh mịch
Nén tiếng thở dài nuốt ngược lệ vào tim…

Đau đớn lắm nhưng vẫn cứ kiếm tìm
Hình bóng ai kia vẫn còn trong tiềm thức
Lý trí bảo quên nhưng con tim bất lực
Vẫn cố chấp hoài ôm ấp mãi niềm đau…

Chỉ muốn một lần lại được là của nhau
Như những ngày xưa thì đời vui biết mấy
Giờ chỉ còn anh có sao sống vậy…
Chỉ biết yêu người trong những giấc ngủ mơ.