Trong mắt Trang, Hoàn là nhân viên rất có năng lực, tháo vát, nhanh nhẹn và đặc biệt có trách nhiệm. Trang quý Hoàn như một người bạn và muốn thân thiết với Hoàn hơn sau những lần làm chung dự án. Điều này vô tình càng khiến cho tình cảm của Hoàn với Trang lớn hơn theo từng ngày.

Gia đình Trang đang lúc gặp trục trặc. Chồng cô mới mất việc, mọi chi phí bỗng chốc đè nặng lên một mình Trang. Hai vợ chồng cô xích mích liên miên, chồng Trang thì mãi chưa kiếm được việc làm còn cô quá mệt khi phải gánh nhiều áp lực đến như thế. Một tối nọ, Trang gọi Hoàn ra quán cà phê để tâm sự rồi bật khóc. Hoàn lau những giọt nước mắt lăn dài trên má Trang, cắn răng che giấu sự xót xa. Hắn nghĩ, nếu đổi lại là hắn, có được Trang bên cạnh, hắn sẽ không bao giờ làm Trang buồn và khổ tâm như thế này.

Sau ngày đó, Trang và Hoàn càng thêm thân thiết, đi đâu cũng có nhau. Công ty xì xào rằng Trang cặp bồ với Hoàn nhưng cô mặc kệ, hơi đâu bận tâm đến người ngoài, có người bạn như Hoàn cùng chia sẻ nỗi lo với cô là điều tốt đẹp lắm rồi. Giữa chốn công sở này, Trang tâm niệm kiếm được người bạn như Hoàn chẳng hề đơn giản. Nhiều lúc cô cũng tự hỏi liệu có tình cảm nào khác giữa cô và Hoàn không nhưng cô tự mình gạt đi vì nghĩ Hoàn là người thông minh, sẽ không để bản thân rơi vào mối tình chắc chắn không thể thành như thế.

Nhưng Trang đã lầm, Hoàn đã nuôi mong muốn chiếm được cô rồi.

Chuyến công tác Đà Lạt 4 ngày 3 đêm như cơ hội trong mơ của Hoàn. 2 ngày liền, trừ những lúc họp hành công việc, Hoàn và Trang bám lấy nhau đi khắp mọi nơi. Giữa khung cảnh đẹp như tranh vẽ của Đà Lạt, trái tim Hoàn không ngừng bồi hồi.

Đêm đó, Hoàn kêu đau đầu để nhờ Trang xuống nhà mua thuốc cho mình. Khi Trang vào phòng, Hoàn kéo tay rồi ôm cô vào lòng thì thầm lời yêu thương. Trang hoảng hốt giãy ra nhưng vòng tay Hoàn càng siết chặt lại. “Anh biết em cũng có tình cảm với anh mà..”, hắn thầm thì trong cổ họng rồi bắt đầu hôn Trang ngấu nghiến. Cô có hận hắn sau hôm nay cũng không sao, hắn chỉ cần có cô là đủ. Hắn đè Trang xuống giường, những nỗ lực thoát ra của cô càng khiến cơn hứng phấn trong người hắn tăng mạnh.

Thế nhưng thời điểm Hoàn đưa tay gỡ chiếc khuy áo thứ 2 trên áo Trang, hắn liếc nhìn đôi mắt cô và giật mình khi thấy nó trống rỗng. Không phải là đôi mắt ngập nước hay đôi mắt giận dữ, nó trống rỗng đến mức khiến hắn lạnh người và vội buông Trang ra. Khuôn mặt thất vọng và đau đớn của Trang khiến mọi ngọn lửa trong người Hoàn đều bị dập tắt.

“Mọi thứ giữa chúng ta đều chấm dứt từ đây!” – Trang cài lại khuy áo trên người, lạnh lùng nói rồi bước ra khỏi phòng.

“Xin… xin lỗi…” – Hoàn ngập ngừng.

“Tôi…tôi thực sự đã nghĩ Hoàn không phải người như thế.”

Khi Trang đi khỏi, Hoàn nằm bẹp xuống giường, ôm lấy gương mặt mình. Hắn biết tình cảm này là sai lầm, hắn biết hành động của mình thật bỉ ổi nhưng điều hắn không biết là cảm giác bị người mình yêu nhìn mình bằng ánh mắt trống rỗng, thất vọng như thế còn đau đớn gấp bội. Trang sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn và hắn cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.

 

(Sưu tầm)