Vì ngày ấy những đôi tình nhân chỉ biết yêu, chứ chưa có kinh nghiệm nuôi dưỡng tình yêu . Họ hái tặng nhau một bông hồng, chứ chưa biết cùng nhau chăm sóc một cây hồng.

Lý trí đã vắng mặt trong cuộc chơi “sét đánh” đó. Và trái tim tự dò dẫm bước đi bằng linh cảm của mình. Hình như “kinh nghiệm thất bại” trong tình đầu của người này, đối với người khác chỉ là một kinh nghiệm thừa . Chẳng ai muốn trái tim mình hòa cùng một nhịp với người thất bại trong tình trường. Người mới yêu lần đầu luôn luôn nghĩ mình sẽ là người thắng cuộc. Họ đặt cuộc cả trái tim và cuộc tình và rồi thua trắng tay cũng vui lòng!

Tình đầu khi chia tay, chẳng ai hận thù ai . Bởi cả hai đều hiểu: Đã có lúc họ yêu nhau rất hồn nhiên, trong sáng, chưa hề biết lợi dụng nhau, chưa hề có tình dục khiêu khích. Họ đến với nhau bằng con đường từ trái tim đến trái tim, không qua sự “mai mối” của vật chất. Những lý do chia tay ngày ấy cũng thật buồn cười: Giận dỗi, hiểu lầm, tự ái … cứ như trẻ con. Chính vì vậy mà họ sẵn sàng tha thứ cho nhau . Và vui vẻ bắt tay nhau nếu còn gặp nhau trên đường đời .

Viết về mối tình đầu, người viết đã buông thả cho trái tim cầm lấy cây viết. Chính vì vậy người đọc tỉnh táo sẽ nhận thấy nhiều điều vô lý. Vô lý như không hiểu tại sao người ta lại có thể yêu một người dưng thắm thiết đến như thế ?

Viết về mối tình đầu, người viết còn sự bồi hồi rung động của trái tim. Họ không muốn làm văn chương. Họ chỉ tìm sự cảm thông của người đọc và quan trọng hơn là sự cảm thông của người tình xưa .

Hình như mẫu số chung của những mối tình đầu là CHIA TAY. Vì ngày ấy những đôi tình nhân chưa có kinh nghiệm để hiểu được câu nói thâm thúy của nhà văn Saint Exupéry: “Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà cùng nhìn về một hướng.”

Đoàn Thạch Biền