Em chẳng còn con gái nữa đâu anh

Tóc em chẳng còn xanh như màu áo

Trái tim em, cũng đôi lần đổ máu

Cũng biết cười

Trơ tráo

Lọc lừa nhau

Em chẳng còn lạ lẫm với thương đau

Miệng em cũng thuộc làu câu dối trá

Đối với em, tình không là tất cả

Em bận kiếm tiền

Và vất vả

Mưu sinh

Em chẳng còn mơ mộng những linh tinh

Không níu lấy bóng hình không – giữ – được

Em quên khóc, quên buồn, quên nhu nhược

Em phải chạy từng giờ

Đánh cược

Với thời gian

Em chẳng còn thả nỗi nhớ đi hoang

Và chẳng thiết cái gì là lãng mạn

Cảm xúc trong em, đã gần khô cạn

Vì cái gì

Vẫn vô hạn

Yêu em?

Em chẳng còn là cô bé lọ lem

Chẳng vì kẹo, vì kem mà cười tít

Em vẫn khóc, vẫn cười

Nhưng là diễn kịch

Vì cái gì

Vẫn mờ mịt

Tin em?

Em chẳng còn bởi nghịch mà lấm lem

Chẳng để mi mình

Phải ướt mèm

Nước mắt…

Vì mỗi thứ trên người em

Đều rất đắt

Nên chẳng bao giờ

Em gieo rắc lung tung

Em chẳng còn biết mơ mộng nhớ nhung

Chẳng thờ phụng

Cái gọi là “Tình Yêu” nữa

Trái tim em

Nay đã tàn

Đóm lửa

Anh vẫn còn muốn chữa nó lành sao?

Đến đây anh,

Một lần nữa yêu nhau

Để em biết, khát khao xưa

Còn sống

Đến đây anh

Ta ươm từng mầm mống

Để yêu thương

Từ đất

Nảy chồi lên

Đến ôm em, cho lòng hết chênh vênh

Hạnh phúc sẽ lâu bền,

Em tin thế…

Để sau này, với cháu con

Em kể

Ba Mẹ từng gặp trễ

Nhưng chưa hề

Rời xa…

— Em – Lãnh Hàn Băng