Phố lên đèn.

Lại một ngày nữa Nam một mình dạo bước khắp các con phố với những nỗi nhớ miên man, vô định. Anh vẫn nhớ đôi mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy và cả giọt nước mắt ấy. Anh nhớ cả cái cách anh đẩy người con gái ấy ngã nhào khiến cô suýt bị 1 chiếc ô tô đâm phải. Đúng, anh thật là một kẻ nhẫn tâm. Anh nhẫn tâm cả với người con gái mình yêu nhất.

Nam là một đứa trẻ được 1 gia đình nhận nuôi tại trại trẻ mồ côi. Họ coi anh như con ruột, và Quang – con trai của họ cũng coi anh như người anh trai vậy. Cuộc sống của anh dưới mái ấm gia đình ấy quá đẹp, anh thầm cảm ơn thượng đế đã cho anh 1 gia đình, dù chẳng phải ruột thịt, nơi mà anh có thể dựa vào khi buồn. Và cũng chính vì được nhận nuôi trong gia đình ấy, anh đã gặp cô.

Hai cậu bé giành nhau 1 món đồ:

“Cái đó là của anh, anh tìm thấy trước cơ mà”, Nam tức giận

“Nhưng em là em trai của anh, anh phải nhường em chứ”, Quang hét to với anh trai

“Dù vậy thì chúng ta cũng bằng tuổi nhau cơ mà. Thay vì lấy những gì mà anh tìm thấy được, sao em không tự đi tìm cái của riêng mình”

“Nhưng em muốn có cái đó”

“Các cậu đang cãi nhau đấy à?” Cô bé có mái tóc ngắn, mặc chiếc váy trắng với đôi mắt to, xinh như một thiên thần lên tiếng, “Đừng cãi nhau nữa, chúng ta cùng chơi được không?” – Cô bé tên An.

“Đồng ý! Rất vui được làm bạn với cậu.” 2 cậu bé cùng cười tươi bắt tay cô bé.

Từ đó, họ thiết lập thành 1 tình bạn. Hàng ngày, họ cùng nhau đi học, làm bài tập chung và cùng nhau chơi nhiều trò chơi. Họ cùng nhau trốn bố mẹ rong ruổi khắp các khu phố. Hai cậu bé thay phiên mang đồ và đưa cô bé đi học. Cứ thế, họ lớn lên bên nhau. Cho đến khi cả 3 đều đã trưởng thành, đều nhận ra những thay đổi của chính mình.

* * *

“Hihi hum nay Nam đi chơi với tớ đê. Bí mật nhé, cấm được cho ai biết. “Nam nhận được tin nhắn từ An khi vừa thức giấc.

1 chút phân vân…. “Hay cậu rủ Quang đi, hôm nay tớ thấy hơi mệt ”

“Cậu lỡ từ chối 1 cô bé dễ thương, đáng yêu và kute như tớ sao hả *chấm nc mắt*”

Anh mỉm cười. Đúng, chẳng bao giờ anh có thể từ chối cô cả, và anh thua.

“Chuẩn bị đi, 15p nữa tớ qua đón”

Thay vì đi xe máy, anh lai cô trên 1 chiếc xe đạp. Bởi cô vẫn bảo thích được anh lai đi bằng xe đạp chậm rãi hơn là cái tốc độ nhanh đến chóng mặt của xe máy.

Cô vòng tay qua ôm lấy anh hát ngêu ngao, miệng cười không ngớt. Gió lùa vào khe tóc mát rượi. Và cô thấy thật bình yên. Anh cũng cảm nhận như mình đang có cả thế giới vậy. Bỏ lại hết những buồn phiền phía sau lưng, anh đưa cô đến công viên mà ngày xưa 3 người vẫn hay cùng nhau học bài mỗi buổi chiều. Cô xuống xe, chạy thẳng đến bãi cỏ phía sau công viên, nơi mà mọi người đa phần chẳng bao giờ đến.

“Bồ công anh bay đi gần hết rồi.” cô buồn thiu nhìn đám hoa bồ công anh. Gió thu mang hoa bay đi, chỉ còn 1 vài bông nguyên vẹn.

“Ừ, bồ công anh cũng như con người đấy. Khi mà nơi nó sinh sống không còn đủ điều kiện để nó phát triển, nó sẽ bay theo gió, đến 1 nơi tốt hơn để sinh trưởng. Và con người cũng nên đến nơi đến nơi mà ở đó, họ được hạnh phúc về mọi thứ, chứ đừng cố trụ lại nơi mà họ chẳng có hạnh phúc” Anh đưa mắt nhìn xa xăm.

“Hứ ! Bồ công anh cũng đâu được bay đến nơi nó muốn. Nó phải bay theo gió mà, nó phó mặc đấy chứ”

“Uhm”

“Hum nay cậu ăn nhầm cái gì thế hả? Tự nhiên nói chuyện kì kì”

Anh chỉ cười nhẹ. Anh kéo cô ngồi xuống thảm cỏ đã có vài chỗ úa vàng. Anh gài lên mái tóc cô một bông bồ công anh.

“Nè, định biến tớ thành con điên trên cao nguyên đấy àh?”

“Đâu có, cậu đẹp mờ”

“Hí hí, tớ biết tớ đẹp rồi, khen nhiều ngại quá à”

Anh bật cười, thật bó tay với cô bé này luôn.

“Hí hí, bạn ơi, cho mình tựa vào vai chút xíu nha”

“Ơ có ai cấm đâu”

“Hehe cảm ơn”

“Ừ, mà nghe tớ hát không”

“OK lun hề hề ”

“Bài gì bây giờ nhỉ?”

“Baby I love you.”


“There are three words, that I’ve been dying to say to you
Burns in my heart, like a fire that ain’t goin’ out
There are three words, & I want you to know they are true…
I need to let you know
I wanna say I love you, I wanna hold you tight
I want your arms around me & I, want your lips on mine
I wanna say I love you, but, babe I’m terrified
My hands are shaking, my heart is racing
Cause it’s something I can’t hide, it’s something I can’t deny
So here I go…
Baby I love you “

Cô lại ngủ gục trên vai anh một lần nữa. Gió đùa khiến tóc cô rối tung, cô ngủ như một thiên thần vậy. Anh đan khẽ tay mình vào tay cô, thì thầm:

“Tớ sẽ không hứa yêu cậu cả cuộc đời này. Nhưng tớ hứa sẽ yêu cậu nhiều bằng tất cả những giọt mưa trong đời cộng lại”

Cô chẳng thể nghe được điều anh nói. Miệng cô khẽ mỉm cười, chắc cô đang có một giấc mơ rất đẹp. Và anh hi vọng khi anh rời xa cô, giấc mơ đẹp ấy vẫn tiếp diễn. Bởi đã có 1 người con trai yêu cô thật lòng thay thế anh. Và anh nghĩ Quang sẽ không làm cho cô phải khóc. Anh chạm nhẹ vào chiếc vòng lục lạc trên tay cô. Anh muốn khóa cô lại trước mà, nhưng bây giờ anh lại là người buông tay trước sao?

Anh lay nhẹ vai cô “Này nhỏ, dậy đi, ở kia đang có hội kìa, đến đó chơi không?”

Cô khẽ vươn vai “tớ ngủ nửa tiếng rồi cơ à? Hì cậu cũng chịu mỏi giỏi ghê nhỉ ^^”

Anh kéo tay cô dậy, ra khỏi công viên. Họ gửi xe lại đó để đỡ phiền khi vào hội.

Cô nắm chặt lấy tay anh, chạy hết từ chỗ này đến chỗ nọ. Họ cùng nhau ăn đồ ăn vặt, chơi mấy trò chơi và chụp ảnh kỉ niệm nữa. Thời gian bên cạnh cô, anh dường như quên hết những gì sắp xảy ra. Chỉ cần biết hiện tại, anh đang ở rất gần cô, và anh thực sự hạnh phúc. Cô vẫn cười tươi lắm, đẹp lắm. Anh ước mình có thể níu giữ giây phút này mãi. Bởi ngày anh rời xa, cô sẽ khóc. Đám đông của hội chen lấn nhau, cô theo sau lưng anh, cố nắm chặt lấy bàn tay anh, suýt nữa thì cô tuột mất bàn tay đang nắm lấy tay mình, và cô sợ. Nhưng rồi cuối cùng, tay cô bị tách ra khỏi tay anh, đám đông kia đẩy cô lại sâu phía sau. Dù anh có cố thế nào cũng không thể đến chỗ cô. Khoảng cách của 2 người đã quá xa. Anh không thể đẩy cả đám đông để nắm lại bàn tay cô, dù ở vị trí đó, a thấy cô đang rất cần được giúp đỡ, cô đang không biết phải làm gì. Cũng như anh chẳng thể nào phá vỡ đựơc bức tưởng ngăn cách của 2 người. Tay cô thực sự đã tuột khỏi bàn tay anh. Anh bất lực với chính mình.

Cô nhận được 1 tin nhắn từ anh: “Tớ không thể giữ được bàn tay cậu nữa. Vậy tớ buông nhé ”

“Cậu đang nói gì vậy? Cậu đang ở đâu? Tại sao tớ không nhìn thấy?”

“Cậu tự bắt xe về đi nhé. Tớ về trước đây”

Cô bật khóc to giữa đám đông hỗn độn. Cô cố tìm kiếm 1 hình bóng thân quen. Nhưng dường như cô đã lạc anh xa quá.

* * *

Suốt mấy ngày liền, cô cố gắng liên lạc với anh, bằng cả tin nhắn và điện thoại nhưng không được. Những lần trước, chỉ cần 2,3 tiếng chuông là anh sẽ nghe máy ngay. Nhưng lần này chỉ còn những tiếng tút..tút ..kéo dài mà không ai đáp. Cô như phát điên với chính nỗi hoang mang của mình. Cô cần 1 lời giải thích. Chuyện gì đang diễn ra? Cứ như thể một cơn gió cuốn trôi tất cả, cuốn anh ra khỏi hoàn toàn cuộc đời cô. Cô đưa tay lau nước mắt, nhưng 1 giọt khác lại trào ra. Chúng như muốn làm mờ đi đôi mắt đã xưng lên vì khóc quá nhiều. Cô nhớ anh! Điều gì đã khiến cho 1 người luôn bên cạnh cô khi cô cần lại bỗng dưng biến mất mà chẳng có 1 lí do? Phải chăng cô đã làm điều gì sai? Không, không hề có điều gì cả. Trước giờ mỗi lần cô sai, anh đều không trách cô mà chỉ cho cô thấy lỗi ấy. Nhưng lần này, anh bỗng vụt mất khỏi cô mà không chút manh mối gì. Cô muốn tìm anh, muốn gặp anh, muốn biết mọi chuyện. Nhưng dường như vô vọng, cô chẳng thể liên lạc với anh được.

Tít….

“Anh trai tớ sắp đi Paris rồi, cậu có muốn đến tạm biệt không? “Tin nhắn đến từ Quang

Mắt An tối sầm lại khi đọc được dòng tin nhắn ấy. Cái gì mà đi Paris? Cái gì mà tạm biệt? Cô có đọc nhầm không vậy? Paris á? Cái nước Pháp xa xôi đấy á? Cô bật dậy, lao nhanh ra ngoài. Cô bắt vội 1 chiếc taxi đến sân bay. Người cô run lên bần bật, cô gần như mất đi sự thăng bằng của cơ thể. Cô bước những bước chân loạng choạng, và cô nhìn thấy người ấy tại cửa chính sân bay. Nam đang chào mọi người và chuẩn bị đi. Nhưng tại sao?

Cô đứng như chôn chân dưới đất, lúc này cô không biết phải làm gì cả. Từng giọt nước mắt cứ rơi đều đều, cô mím chặt môi, có cái gì nghẹn ứ trong cổ họng. Cô cứ nghĩ khi thấy anh, cô sẽ phải chạy đến ngay và bắt anh giải thích. Nhưng sao lúc này, cô thấy mình trở nên vô dụng.

Nam nở 1 nụ cười nhìn cô, nó có phần gì đó gượng gạo. Anh tiến lại gần chỗ cô đứng:

“Tớ đi nhé! Cậu ở lại mạnh khỏe và phải thật hạnh phúc đấy” Nói xong, anh quay đi rất nhanh, như đang muốn lảng tránh.

Cô vội nắm lấy tay anh, cô khóc nấc lên: “Nói cho tớ biết chuyện gì đang diễn ra đi. Cậu đang làm điều gì vậy? Cậu đang đùa với tớ đấy àh?”

“Tớ sẽ giải thích …” Quang lên tiếng

“A sẽ tự nói chuyện với cô ấy” Nam ngắt lời.

“Nhưng….”

Nam nhìn Quang một cách kiên quyết. Rồi anh nắm tay An kéo đến bãi đậu xe. Cô vung tay mạnh tuột khỏi bàn tay anh

“Bây giờ thì cậu nói được rồi chứ? ”

“Tớ sẽ sang Pháp sinh sống, cậu ở lại nhớ giữ…”

“Đấy không phải là điều tớ muốn biết.”Cô cắt ngang “Cái tớ muốn biết là lí do. Lí do cậu tránh mặt tớ? Lí do cậu ra nước ngoài mà không hề cho tớ biết trước? ”

Anh thở dài “Tớ xin lỗi . Nhưng có lẽ trong thời gian qua tớ…. nhầm tưởng thì phải? ”

“Cậu nhầm tưởng cái gì chứ? ”

“Tớ cứ nghĩ tớ đang dành cho cậu 1 thứ tình cảm đặc biệt. Nhưng thời gian gần đây, tớ nhận ra rằng tớ chỉ coi cậu là 1 người bạn thân. Tớ không muốn làm tổn thương cậu……”

“Cậu biết tớ có tình cảm với cậu đúng không? ”

“….”

An thấy hụt hẫng “Nhưng tớ chưa bao giờ bắt ép cậu phải đáp lại nó cả. Cậu hoàn toàn có thể từ chối, và chúng ta có thể vẫn là bạn mà ”

“Quang thích cậu đấy. Cậu biết mà, và Quang có thể cho cậu hạnh phúc. ..”

“Nhưng tớ chẳng có tình cảm gì với cậu ấy hết . Lí do của cậu nghe buồn cười thật đấy”

“Cậu thôi đi “Anh to tiếng với cô. Lần đầu tiên. Anh nổi giận với cô. Lần đầu tiên. Cô sợ . “Cậu không thấy rằng cậu thật phiền phức sao? Cậu là một con nhỏ phiền phức ”

Cô thấy như có ai đó vừa đâm cho mình 1 nhát dao “Phiền …phiền phức? Cậu vừa nói là tớ phiền phức sao?”Nước mắt như chỉ trực trào ra nãy giờ đã giàn giụa trên khuôn mặt cô.

“Đúng cậu thật phiền phức. Tớ thấy mệt mỏi khi lúc nào cũng phải ở bên 1 con nhỏ hơi tí là khóc như cậu, làm những việc cậu muốn trong khi tớ không muốn. Tớ mệt với cậu . Muốn làm gì thì sao không tự làm lấy, lại phải lôi tớ vào theo chứ . Đồ phiền phức ! ”

Nghe những câu ấy của anh, cô tổn thương quá lớn. Những lời ấy thực sự là anh nói sao? Anh đang nói với cô sao? Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy và cũng không muốn tin. Nó quá tàn nhẫn . Cô bịt chặt 2 tai lại, khuỵu chân xuống ngay trước mặt anh. Cô khóc. Chưa bao giờ anh thấy cô khóc như thế. Tim anh nhói. Anh cắn chặt môi đến bật máu.

“Tớ đi đây, quên tớ đi, coi như tớ chưa hề xuất hiện trong cuộc đời cậu ”

Cô chạy lại túm chặt lấy tay anh. Bàn tay cô lạnh và run “Cậu có dám nhìn thẳng vào mắt tớ và nói điều đó một lần nữa không? 15 năm, nói quên là quên được sao? Sao ngay từ đầu cậu không nói hết ra, để tớ cứ hi vọng vào một cái kết không có thật về một tương lai vốn chỉ trong trí tưởng tượng. Cậu không thấy mình tàn nhẫn lắm sao? ”

“Không ! “Anh vung tay với 1 lực mạnh, hất cô ngã nhào về phái sau.

Kít……………….

Nam hốt hoảng khi nghe thấy tiếng phanh gấp của chiếc xe, muốn lao đến chỗ cô nhưng không sao nhấc nổi chân. Chỉ một chút nữa thôi, chiếc xe ô tô vừa lao đến đã gây ra tai nạn cho cô. Anh nắm chặt tay, bấu mạnh vào lòng bàn tay. Sao anh lại chỉ đứng im? Đáng lí ra a phải chạy ngay đến chỗ cô chứ? Anh cảm thấy mình không thở nổi, khẽ liếc nhìn cô. Cô tháo chiếc vòng lục lạc ở tay mình ra ném về phía Nam “Cậu là đồ tồi ”

Anh khẽ cúi xuống nhặt chiếc vòng rồi quay bước đi thẳng, chẳng ngoái lại nhìn cô một lần nào nữa.

Còn cô, nhìn theo bóng anh dần xa khuất…..rồi ngất lịm đi…..

* * *

~ 1 tháng trước ~

“Anh hãy bỏ cuộc đi” Quang nhìn thẳng vào mắt Nam, nói dõng dạc

“Không bao giờ, anh sẽ không bỏ cuộc đâu” Nam tức giận

“Anh biết em yêu cô ấy rất nhiều mà”

“Anh chắc chắn là tình yêu của mình dành cho cô ấy không hề ít hơn em . Anh luôn làm tròn vai trò của một người anh trai, luôn nhường nhịn em. Nhưng cô ấy thì không.”

“Đúng . Anh đã làm tròn vai trò một người anh trai, nhưng anh quên là anh vẫn còn nợ bố mẹ e à?”

“Anh….”

“Nếu là tiền bạc, bố mẹ đâu có cần. Vậy thì hãy trả ơn họ bằng việc từ bỏ cô ấy, em là con trai họ, và mọi thứ thuộc về em đều là của họ. Nếu em vui và hạnh phúc, anh biết là bố mẹ cũng như vậy mà.”

Nam và Quang – họ phải đang nói chuyện trên quan hệ là 2 anh em. Họ nói chuyện với tư cách là 2 người đàn ông. Và họ cùng yêu một cô gái. Tình cảm của họ dành cho nhau lớn đến mấy, thì cũng chẳng thể phá vỡ được sự thật này. Cả 2 người đều phải đấu tranh cho tình yêu của đời mình.

Nam chỉ im lặng . Một nỗi chơi vơi bắt đầu. Ơn đó thực sự quá lớn. Và anh phải làm những gì nên làm.

Nam vẫn nhớ An từng bảo anh đừng bao giờ rời xa cuộc đời cô ấy. Bởi cuộc đời cô không có anh sẽ thật vô nghĩa. Nó cũng như một lời thú nhận thầm của 1 con người vậy. Và anh đã hứa, bởi cuộc đời anh cũng sẽ thật vô nghĩa nêu không có cô. Nhưng giờ đây, anh lại đang phải đứng trước ranh giới của tiếp tục và từ bỏ. Anh không muốn là kẻ thất hứa, nhưng cũng không mún là kẻ vô ơn.

Hàng ngày, anh vẫn cứ nói chuyện vs An như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng lòng anh đang phân vân lắm. Người con gái này, anh còn vui vẻ bên cô ấy bao lâu nữa? Anh sẽ phải đi ra nước ngoài, phải rời xa cô và bắt đầu 1 cuộc sống mới. Cuộc sống mới chẳng có sự hiện diện của cô ấy.

Anh cứ nghĩ rằng mình sẽ có thể chăm sóc cho cô nhóc ấy suốt cuộc đời. Anh đã cho nó là định mệnh mà thượng đế đã sắp đặt. Và anh luôn bên cạnh bảo vệ cô bé. Khi còn nhỏ, có lần, khi thấy cô bé bị 1 đám con trai trêu trọc, anh đã lao ngay đến để cứu. Dù rằng sau đó anh bị thương không hề nhẹ. Nhưng thấy cô bé ấy khóc, anh vẫn cố cười và đưa tay lau nước mắt cho cô bé. Anh sợ những giọt nước mắt ấy, sợ đôi mắt đỏ hoe ấy. Cô rất dễ khóc, và những lúc đó, anh muốn mình có thể ở bên để lau đi những giọt nước mắt. Anh cần cô bé mít ướt của anh rất nhiều.

Anh đã từng chứng kiến An trốn trong góc phòng khóc một mình. Cô bé ngước nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Anh lúng túng chẳng biết phải làm sao. Và anh đã ngồi xuống cạnh cô bé, im lặng. Anh đeo vào tay cô bé 1 chiếu vòng lục lạc. Cô bé thích thú, nhoẻn miệng cười. Và cô bé ngủ gục trên vai anh. Anh thì thầm khẽ bên tai cô bé :’ Tớ khóa cậu lại rồi nhé, đừng có chạy xa tớ đấy”.

Anh rất thích được cõng cô trên lưng, để chẳng bao h phải lo rằng lúc này cô đang ở đâu, làm gì. Nếu có thể, anh còn muốn cho luôn cô vào túi áo để mang đến bất cứ nơi nào anh mún ấy chứ.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Khi mà anh và Quang lại yêu cùng 1 người con gái. Có lẽ người con gái ấy cũng có tình cảm với anh, bởi cô ấy đã ngầm nói ra điều đó. Nhưng bất cứ ai mang ơn cũng phải trả. Anh bất lực với chính mình. Anh biết mình sẽ chẳng bao giờ quên được cô . Nhưng có sao đâu, anh chỉ cần cô hạnh phúc. Bởi đó cũng chính là niềm hạnh phúc của anh.

* * *

~ Paris~

Một doanh nhân trẻ thấy mình lạc lõng giữa Paris nhộn nhạo. Cái kinh đô thời trang hoa lệ dù có ồn ã, hào nhoáng thế nào cũng không thể thay thế được bầu không khí ngọt mát,bình dị, gần gũi đất Việt. Và trên hết, ở đó có người mà chưa giây phút nào anh thôi nhớ.

Những buổi chiều, khi hoàng hôn thả mình xuống nhân gian nhuốm hồng cảnh sắc, mình Nam dạo bước công viên, mình anh giữa những cặp đôi hạnh phúc tay trong tay, anh thấy chạnh lòng.

————————————-

Những ngày không có Nam đối với An thật khó khăn. Là những nỗi nhớ đến nhói cả vùng kí ức. Là những đêm thật lạnh và thật sâu, cô cảm nhận được trái tim mình thổn thức. Là những cảm xúc đã bị bóp vụn trong sự đấu tranh của lí chí. . Những gì cô cảm nhận được cứ giống như chiếc bóng đèn bị cháy vì hết tuổi thọ. Cứ nháy chớp liên hồi. Khi còn sáng, khi lại chập chờn. Rồi đến lúc nào đó sẽ lóe lên và tắt hẳn. Bóng đàn ấy đặt 1 dấu chấm. Như chính cô và anh, 1 kết thúc không lời.

—————————————–

Anh vẫn thường hỏi thăm về cô qua 1 vài người bạn, cô đã yêu Quang, họ đang rất hạnh phúc. Anh buồn, anh ước giá người con trai ấy là anh. Nhưng mọi chuyện vẫn chẳng bao giờ đi chệch cái quĩ đạo vốn dĩ của nó. Và thế giới của anh và có có lẽ đã phải là như thế. Miễn sao cô được hạnh phúc, mọi thứ với anh chẳng còn gì đáng phải để bận tâm.

——————————————-

An đồng ý làm bạn gái của Quang. Vì đơn giản, nếu không phải là anh thì ai cũng vậy cả thôi. Quang yêu cô thật lòng, điều đó cô biết. Nhưng trong trái tim cô vẫn luôn chỉ tồn tại 1 hình bóng thuộc về quá khứ. Vẫn có 1 khoảng cách vô hình giữa cô và Quang, dù bên ngoài nhìn vào sẽ thấy họ đang hạnh phúc. Cô không thể gần gũi Quang giống như khi còn bên Nam . Cô sợ lại bị tổn thương hay có 1 kí ức vô hình ngăn cản điều đó? Vẫn là nụ cười, nhưng có phần nhạt. Vẫn là sự quan tâm, nhưng có phần hời hợt. Cô đối với Nam như là trách nhiệm vậy. Rằng đây là việc mà những người bạn gái phải làm với bạn trai. Mọi thứ như miễn cưỡng, chẳng có chút gì là tự nhiên.

—————————————–

5 năm trôi qua rồi, có lẽ mọi chuyện đã ổn. Mọi thứ chắc đã trở về với vị trí ban đầu, sau bao cú chao đảo. Và anh quyết định trở về Việt Nam, đó mới là nơi anh muốn dừng chân…….

* * *

Nam vừa đặt chân xuống sân bay Nội Bài đã ngay lập tức về nhà gặp bố mẹ nuôi. Họ cũng già đi khá nhiều. Gặp lại anh, họ mừng lắm. Họ hỏi anh đủ thứ chuyện . Như những gì anh từng cảm nhận, anh vẫn thấy mình như thành viên của gia đình này.
Tối, Quang trở về và hơi sửng sốt khi nhìn thấy anh. Anh có cố gắng quan tâm, hỏi han thế nào, Quang cũng chỉ đáp một cách đại khái, đôi khi còn cáu gắt.

Sau một vài ngày chào hỏi mọi người, hôm nay Nam quyết định sẽ đi dạo phố. Anh muốn tìm lại chút không khí đất Việt, tìm lại những cảm xúc đã đi lạc cùng thời gian trong suốt 5 năm qua. Mùa thu, hương hoa sữa nồng nàn ôm chặt lấy cả con phố. Nhiều người thường nói hương hoa sữa nồng quá, ngửi nhiều thì đau đầu lắm. Nhưng An bảo hoa sữa có nồng, nhưng là một vị nồng đặc biệt. Một vị nồng mát mà ta không chỉ cảm nhận bằng khướu giác, ta còn thấy được hương vị ấy chen vào đầu lưỡi, đọng lại nơi cổ họng cơ. Từ lúc ấy, anh bỗng yêu hoa sữa lạ. Anh với tay hái một chùm hoa sữa và bước đi. Rồi anh nhìn thấy Quang. Bên cạnh cậu chính là An – người mà anh nhớ rất nhiều. Nhưng có vẻ họ đang xích mích.

“Cậu tưởng tớ không biết rằng cậu vẫn còn yêu Nam sao?” Quang to tiếng

“Tớ…tớ đang là bạn gái cậu cơ mà” An lúng túng

“Bạn gái? Sự thật hay chỉ là trên danh nghĩa? Cậu còn định đùa tớ đến bao giờ?”

“Đúng là tớ vẫn còn có tình cảm với Nam. Nhưng tình cảm của cậu ấy không hề dành cho tớ. Và tớ vẫn luôn cố gắng để trở thành người bạn gái tốt của cậu đấy thôi”

“Cái tớ cần là trái tim cậu kìa. Hay thay cho từ bạn gái. Chẳng biết cậu có mệt không chứ nhìn cậu như vậy tớ cũng mệt lắm.”

“Nam đã là quá khứ rồi. Và chắc gì cậu ấy đã còn nghĩ về tớ nữa. Tớ có muốn ở bên cậu ấy cũng đâu có được”

Quang tức giận, trợn mắt nhìn An “Bây giờ thì anh ta về rồi đấy, cậu thích thì đến mà tìm người cậu yêu đi. Nói cho cậu biết nhé, thật ra anh ta cũng yêu cậu đó”Nam cười nhếch mép, cho một tay vào túi quần và quay đi “Tớ không cần sự dối trá của cậu nữa. Biến đi”

An hoảng sợ năm lấy tay Quang “Cậu bình tĩnh đi Quang, cậu đang làm tớ sợ đấy. Chúng ta có thể từ từ nói chuyện mà”

“Tôi nói cậu biến đi …”Quang hất mạnh tay An khỏi cánh tay mình…

Tim Nam nhói lên một nhịp…anh chạy thật nhanh đến chỗ An…chiếc ô tô…Bãi đậu xe 5 năm trước…..KÉTTTTTT !!!!

An bị một lực mạnh làm thay đổi phương hướng, đẩy nhào về phía trước . Đầu cô đập xuống đường. Cô chóng váng ôm đầu, dần mở mắt. Và hiện ra trước mắt cô là một gương mắt đã lâu quá rồi cô không được thấy . Nhưng đôi mắt người ấy nhắm nghiền, một thứ dịch đặc màu đỏ chảy trên mặt anh. An nâng đầu Nam lên chân mình, cô bật khóc thành tiếng. Cô đã hiểu chuyện gì đang diễn ra, cố lay gọi anh dậy.

“An, chán cậu chảy máu kìa “Quang chạy đến, đưa tay lau máu đang chảy trên trán An. Nhưng cô đẩy Quang ngã về sau. Mọi thứ với cô bây giờ là Nam, là người đã biến mất trong cuội đời cô một thời gian dài, và khi xuất hiện lại bất tỉnh trước mắt cô.
Nam hé mở đôi mắt này giờ vẫn nhắm nghiền. Anh đưa tay lau nước mắt cho An “Cậu biết tớ sợ nhìn thấy cậu khóc lắm mà”
Cô đưa một tay lên lau vội nước mắt “Ừ ừ, tớ không khóc nữa. Nhưng cậu làm cái gì vậy Nam? Cậu thật là ngốc”Nước mắt không kìm được lại chảy tràn. Cô lau máu trên khóe miệng Nam.

Anh nắm lấy bàn tay cô, cười nhẹ : “Cách đây 5 năm, cậu nhớ không, tớ đã chút nữa cướp đi sự sống của cậu cũng theo hình thức này. Tớ đau, An ạ”

“Cậu đau gì chứ. Cậu có tình cảm gì với tớ đâu mà đau ”

“Tớ yêu cậu, từ lâu rồi. Và chưa hề thay đổi”

“Cậu nói dối”

“Tớ nói dối cậu một lần duy nhất về tình cảm của tớ. Còn bây giờ là thật”

Cô gật đầu thật nhanh “Cậu yêu tớ, vậy bây giờ cùng tớ đi đến bệnh viện. Cậu còn phải thực hiện lời hứa nữa”

Anh lắc đầu : “Không cần đâu An”Anh đặt vào lòng bàn tay cô một chùm hoa sữa đã nát. Hoa sữa màu đỏ. Hoa sữa không còn mang hương thơm nguyên bản của nó.. Anh tháo chiếc vòng lục lạc trên cổ tay mình đeo vào tay cô “Nghe lời tớ đừng khóc nữa. Cái này đã là của cậu thì sẽ mãi là của cậu. Cậu phải sống thật tốt, sống cả cho tớ nữa đấy. Và đừng bao giờ quên tớ, bởi tớ sẽ không quên cậu đâu”

“Cậu sẽ không sao”Cô nâng anh dậy “Dậy đi, tớ sẽ đưa cậu đến bệnh viện. Xe cứu thương đang đến rồi, và cậu sẽ không sao hết”

Anh kéo tay cô lại, với một lực yếu ớt “Đừng bao giờ quên tớ nhé ! Tạm biệt cậu, người tớ yêu mãi mãi…”

Mắt anh khép dần, tay anh rời khỏi tay cô và rồi anh đi theo lời mời của những thiên thần áo trắng. Còn cô, cô gào thét tên anh trong đau đớn. Cô gọi anh dậy, cô không cho anh ngủ. Nhưng anh nào có nghe ….

* * *

An trồng một cây hoa sữa bên mộ Nam. Cô ngồi cạnh mộ anh, cô không khóc :

“Cậu làm tớ đau nhiều lắm biết không. Cậu là một kẻ nói dối, nhưng tại sao tớ lại luôn tin vào những lời nói ấy nhỉ? Cậu bảo cậu ghét tớ, bảo tớ phiền phức. Tớ tin. Cậu bảo cậu yêu tớ. Tớ cũng tin. Có lẽ cậu chẳng biết tớ yêu cậu nhiều thế nào đâu Nam ạ. Và tớ cũng chẳng thể đo được tình cảm mà cậu dành cho tớ là bao nhiêu. Ngày cậu đi qua Pháp, tớ khóc nhiều lắm. Tớ nhớ cậu nhưng cũng hận cậu. Cậu bỏ rơi tớ mà. Cậu là mối tình đầu của tớ đấy, vinh dự không? Hihi. Cậu là người đầu tiên lúc nào tớ cũng muốn nhìn thấy. Là người đâu tiên tớ muốn được ở bên cả đời. là người đầu tiên ngày nào cũng làm phiền tâm trí tớ. Và cũng là người đầu tiên làm tớ đau nhiều đến thế. Cậu tàn nhẫn lắm, cậu biết không? Cậu buông tay, để lại một mình tớ giữa dòng người bất tận, giữa bao nhiêu nụ cười mà cái thuộc về tớ lại là nước mắt. Cậu buông tay tớ rồi mà. Cậu thất hứa thì tớ cũng có quyền thất hứa. Đây sẽ là lần cuối cùng tớ đến đây thăm cậu. Và tớ cũng sẽ xóa cậu khỏi trí nhớ. Hình ảnh của cậu làm tớ đau quá. Tớ không chịu đựng được. Và bây giờ tớ cũng sẽ buông tay cậu. Tớ sẽ không nhớ cậu như những gì đã hứa. Tớ sẽ quên cậu. Nhanh thôi !

* * *

Một tuần sau, người ta nhận được tin về cái chết của một cô gái trẻ. Cô ấy ra đi với một nụ cười vẫn nở trên môi. Tay cô nắm chặt một chiếc vòng lục lạc vương những vệt máu vẫn còn mới và cả những vệt máu đã khô……

* * *

“Tớ không hứa sẽ yêu cậu cả cuộc đời này. Nhưng tớ hứa sẽ yêu cậu nhiều bẳng tất cả những giọt mưa trong đời cộng lại “