Những ngày này, chỉ thích cuộn tròn trong chăn ấm, đổ mình theo những bản ballad nhẹ nhàng nhưng buồn thấu lòng. Đôi khi sẽ là một tách café nghi ngút khói. Hương vị thơm nồng mê hoặc lan tỏa vào không gian, cuốn theo cả thực tại. Tâm hồn và thể xác như thể hòa quyện vào nhau, tan ra, bềnh bồng trôi…

Những ngày này, có ai lựa chọn đi theo những ảo mộng xa xôi? Rằng tuổi trẻ thì phải sống hết mình, yêu hết mình, dù cho ra sao thì cũng không nuối tiếc? Cuối cùng, vẫn cứ là mưa sau những ngày tạnh, như một điều chắc chắn rằng, sẽ vẫn lạnh khi ai đó rời xa…

Những kỷ niệm cũng chỉ là ngày hôm qua. Nhưng có bao nhiêu ngày mưa là bấy nhiêu ngày trái tim tắt lửa.

Người ta vẫn thường bảo, có đi qua những ngày mưa mới biết yêu thêm những ngày nắng. Sau bao nhiêu ngày mưa, điều nhận được sẽ là những tia nắng vàng ươm, lấp lánh vẹn niềm vui. Nhưng sau bao nhiêu thương nhớ, khổ đau, ta sẽ nhận lại những gì?

Nắng mưa, xét cho cùng cũng là chuyện của trời, còn yêu đương là sự lựa chọn của mỗi người. Đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ nhận ra mình cực kì may mắn khi có một ai đó đến bên đời, đặt những điểm nhấn cho cuộc sống vô cùng nhạt nhẽo trước đây. Dù cho đó là một nửa thực sự sẽ mãi ở bên, hay chỉ là một chút thoáng qua bên đời, thì cũng vẫn là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Bởi, mỗi người đi qua đời ta đều đã được sắp đặt bởi định mệnh.

Trái Đất ba phần tư nước mắt.

Ba phần tư người yêu nhau nhưng không đến được với nhau.

Ba phần tư những người yêu nhau lấy được nhau rồi thì không yêu nhau nữa.

Tan rồi hợp, hợp rồi tan. Có mấy ai có thể yêu thương nhau đến cuối đời? Có mấy ai không từng buồn vì những cơn mưa? Có bình yên nào không phải đi qua những xót xa, cay đắng?

Nếu yêu thương là vĩnh cửu thì tóc đã chẳng bạc, con người sẽ không biết buồn và Trái Đất sẽ không phải chứa nhiều nước mắt. Bởi thế nên mưa vẫn cứ rơi, lòng người vẫn không thể vui trọn vẹn. Nhưng có mưa, người ta mới dễ dàng che giấu những giọt nước mắt. Có mưa, người ta mới có lý do để mình thỏa sức buồn.

Như ngay lúc này đây, khi bản thân đang mắc kẹt giữa những nỗi buồn, em có biết mình ở đâu giữa những phần tư?

(Sưu tầm)