Không biết anh đã nghe câu nói này biết bao nhiêu lần rồi mà không thể nhớ được tác giả là ai nữa. Vậy mà mới gặp em một lần thì hình bóng ấy đã khắc sâu vào tâm trí của anh rồi. Một cô gái với giọng nói nhẹ nhàng, một nụ cười duyên dáng và một phong cách nói chuyện rất cá tính…có lẽ như thế là quá nhiều để ấn tuợng ở lần đầu làm quen rồi phải không em?

Lâu lắm rồi anh lại mới tìm thấy nụ cười của mình mà anh tưởng nó đã chết lâu rồi…Nụ cười đó đã chết cùng một tình yêu một năm về trước. Một tình yêu mà anh đã yêu, đã vun vén hết mình nhưng rồi nó cũng không chống đỡ được với khoảng cách, với thời gian, với dòng đời xô đẩy…Hai năm yêu thương để cái cuối cùng anh nhận được chỉ là những vết đau và câu nói "em xin lỗi". Suốt 2 năm qua anh sống với trái tim như đã chết. Anh không dám mở lòng hay đón nhận một ai vì anh sợ. Anh sợ thất bại, anh sợ anh chưa sẵn sàng…

Rồi anh gặp em. Cái cảm giác lúc em níu tay anh khi chúng mình từ tầng hầm đi lên. Anh đã ước….đã ước anh một điều rằng anh sẽ được đi cùng em suốt con đường còn lại, được làm cánh tay cho em níu giữ trước những gập ghềnh của cuộc sống, được làm bờ vai che chở cho em mỗi khi em yếu mềm…

Chẳng biết đó có phải là định mệnh, là duyên số hay là gì đi nữa, anh chỉ biết rằng con tim anh đã bị em đánh thức mất rồi, nó không ngừng nghĩ về em. Nhưng…anh không biết anh có phải là người mà em đang chờ đợi, là người mà em đang hi vọng.

Anh chỉ có một trái tim chân thành nhưng anh nghĩ nó là đủ để bắt đầu một tình yêu mãi mãi.
(st)