Cảm giác rất thoải mái và bình yên đến lạ.

Sáng có thể ngủ đến 10h mà ko sợ ai đánh giá dâu lười. Con cái đã có bà lo cho bữa sáng. Tay chân con lấm lem. Đã có bà lau sáng sủa. Nói chung về ngoại. Mình ko phải tất tả dọn mâm dọn cỗ. Gì cũng được đơn giản hóa. Không phải mắt trướcmắt sau nhìn mấy đứa. Cháu về. Ông ngoại chốt luôn cửa cổng. Tránh cháu chạy ra ngoài. Cây quất của bác sai trĩu quả, mấy đứa nó vặt sạch, đứng từ tầng 2 vứt xuống đường. Ông bà cười, mẹ nó thì mếu mặt. Ra đường hốt được cả rổ to đem vứt rác.

Về với bà ngoại. Mẹ của mấy đứa trẻ. Vẫn chỉ là con gái bé bỏng của Mẹ mà thôi. Tranh thủ mọi cơ hội. Để được về. Nơi đã sinh ra mình. Ấm cúng lắm dù chẳng cần có mâm cao cỗ đầy.

Về ngoại. Ngày xưa con mọn thì ông bà ăn tranh thủ. Rồi bế cháu cho con gái ăn bữa cơm cho thoải mái. Bảo sao. Đứa con gái nào “xuất chuồng” rồi cũng chỉ mong _ được chồng cho mẹ con về ngoại.

Về nội. Dù nhà chồng rất thoải mái. Nhưng mình cũng ko dám lười. Ko phải sợ bị bố mẹ chồng đánh giá. Mà còn bổn phận trách nhiệm của con dâu. Vậy mới nói, chỉ có về ngoại, con gái mới luôn là bé bỏng và được cưng chiều.
Anna Châu