Tìm ý tưởng, kinh nghiệm, khuyến mãi đặt dịch vụ cưới giá tốt nhất cho đám cưới trong mơ của bạn

VÌ TA VẪN CÒN CẦN CÓ NHAU TRONG ĐỜI

08:34, 06/05/2016 bởi: Nguyễn Thương
 1 bình luận  0 love

Có phải cậu muốn thách thức trái tim của tớ không Huy? Vậy thì cậu luôn thắng. Đúng hơn là tình yêu của tớ luôn thắng!

Ngân…

Những ngày tháng 9, nắng thôi không còn khẽ xuyên qua ô cửa sổ nhà Ngân nữa. Chỉ còn những giọt tí tách lăn dài thành vệt trên kính, nhòe đi phố xá ngoài kia, không ngớt.

Ngân giam mình trong căn phòng nhỏ, để mặc cho những cảm xúc trào lên nghẹn ở cổ họng. Đắng. Chát. Và thật mặn. Ngân ngắm rất lâu, rất lâu chiếc vòng tay ấy, đã xỉn màu, không nguyên vẹn như ban đầu, những hạt ngọc đính lên mặt dây cũng mất đi nhiều. Nhưng Ngân chưa từng tháo, cũng không bao giờ nghĩ sẽ tháo ra được. Vì, đó là qùa của Huy, dù chỉ trong lúc cao hứng nhất thời, lúc Ngân vòi vĩnh bằng được để có trong một lần đi hội chợ cùng nhau. Vì, nó đã từng theo Ngân trong suốt những năm tháng quen Huy, và yêu Huy lặng thầm. Có lẽ Huy biết, hoặc có lẽ Huy cũng chẳng biết, thì tình cảm đó, đối với Huy mà nói, vẫn chỉ có thể là tình bạn, một người bạn đúng nghĩa. Quãng thời gian 3 năm, giờ cũng như bong bóng xà phòng tan nhanh trong chớp mắt, mà Ngân cứ cố gắng huyễn hoặc mình là sẽ mãi mãi. Mãi mãi ư? Mãi mãi là bao nhiêu lâu?…

Đã một tháng tròn không gặp Huy, mọi thứ đột nhiên mất trọn trong một ngày, là tình yêu, là sự tin tưởng nơi Huy. Mà đến cuối cùng, Ngân nhận được chỉ là lời nói khiến Ngân đau lòng và tổn thương thật nhiều. Những ngày ấy, Ngân đã không đếm hết được bao nhiêu đêm phải ướt gối, bao nhiêu đêm nhìn điện thoại chỉ để mong ngóng một cái tên hiển thị nơi màn hình rồi lại thầm mỉa mai bản thân thật cố chấp, rồi lại trách Huy vô tâm đến vô tình. Có lẽ Huy ổn, có lẽ Huy đã không còn quan tâm nhiều đến một con ngốc ngày ngày chờ đợi Huy. Đúng rồi, Huy quay lại với tình cũ, Huy hạnh phúc, Huy vui vẻ, Huy là Huy của những ngày cũ. Còn Ngân? Ngân cũng mong lắm mình sẽ ổn! Mà chẳng thể!

"Trời trắng xoá màu mưa
Mọi thứ đang lu mờ quá nhanh
Phố vắng ướt nhoà đã khắc sâu hơn những nỗi buồn.

Nhận ra ngần ấy năm em vẫn không thuộc về anh
Anh đã có tất cả nhưng tim em thì không
Và những gì đã từng tồn tại giữa hai chúng ta
Có lẽ không phải tình yêu em mong đợi.."

Cũng đến lúc trả lại mọi thứ về nơi chúng tồn tại, như chưa từng có nhau trong đời. Vì sau đêm nay, Ngân sẽ biến mất trước mắt Huy, ở một nơi xa lạ, và bắt đầu quên đi.

***

1 tháng trước…

Ngân đã định hôm nay tự thưởng cho mình một ngày chỉ ngủ và ngủ. Đêm qua Ngân hình như thức trọn cày nốt những bộ phim còn xem dở, mắt cũng gần như là thâm quầng. Thế mà, Huy lại tàn nhẫn cướp đi bằng những hồi chuông réo rắt. Ngân nổi đóa lên, gần như hét vào điện thoại :

– Có yên cho tôi ngủ không.. Muốn chết à?

Giọng Huy trầm ấm trong điện thoại, năn nỉ :

– Dậy đi Lou với tớ đi, Ngân!

Ngân tỉnh cả ngủ, trở mình đi đến cửa sổ. Mưa. Vẫn là một ngày mưa khắc khoải. Ngân làm sao lại không biết được Huy đang muốn và nghĩ gì cơ chứ!

Mưa và Lou , với Huy, đặc biệt lắm. Ở đó có những kí ức làm Huy đau nhói. Huy thôi không nhắc về cô gái đó, nhưng Ngân biết, cậu không phải đã quên, mà, cố gắng không tự làm tổn thương bản thân mình nhiều thêm nữa. Vì Huy yêu, yêu tha thiết.

Cô gái ấy tên Đan. Nhẹ nhàng bước vào tim Huy rồi như một cơn gió thổi ngang qua, không hề vướng bận. Nhưng Huy vẫn mải mê, Huy không ngừng nhớ, không ngừng nghĩ cho dù cô ấy lừa dối, cô ấy cùng người khác trong khi quen Huy. Huy vẫn thường bảo với Ngân rằng trong những hoàn cảnh đó, Huy sẽ tự tin mà đi tới trước mắt hai người đó mà bình tĩnh phán ra một câu rằng:" Mình chia tay đi em!". Nhưng có ai đoán trước được điều gì, khi Huy là nhân vật trong" tấn bi kịch". Vậy mà ngoài cái nắm đấm tay nổi gân xanh thu vội vào trong tay áo, kéo Ngân chạy đến quán rượu uống đến say khướt thì Huy chẳng hề làm gì nữa. Những ngày ấy, Huy thay đổi. Có lẽ khi con người ta đau đớn quá, họ thường chọn cách làm mới mình để không buồn, không yếu đuối, để không bị nhìn như một kẻ thất tình cần thông cảm. Thế mà càng ngày càng phản đi tác dụng mình muốn có. Huy ôm ấp kỉ niệm trong những ngày mưa, ở Lou, cùng với Ngân, cho đến khi giọt café cuối cùng cũng chẳng còn nữa mới chịu về.

***

– Ừ. Sang đón tớ nhé!

Lou Café.

Một ngày mưa. Quán vắng. Hai cốc café sóng sánh trong ly, thơm nồng. Tiếng lanh canh khẽ va chạm trong không gian, Ngân mắt nhắm mắt mở quấy đều. Giọng Huy vang lên:

– Đan về rồi, Ngân ạ. Tớ gặp Đan hôm qua, ngay chỗ này. Đan muốn quay lại. Tớ cũng không muốn từ chối. Nhưng.. Tớ bảo để suy nghĩ thêm.

Tay Ngân run lên, không khỏi hốt hoảng. Ngân cố nói bằng giọng thản nhiên nhất:

– Quay lại? Đến lúc mọc thêm vài ba cái sừng rồi đem tôi cưa luôn một thể.

– Nói cái gì thế? Cô ấy chỉ là nhất thời mới lừa dối thôi.

– Chính mắt tớ, chính mắt tớ thấy, rồi bao nhiêu cái vụ mà ngoài lề mà tớ kể cậu không để vào tai sao? Đan đã làm thế với bao nhiêu người, chắc cậu biết.

– Đan đã biết sai rồi mới khóc lóc, mới đòi quay lại

– Cậu có thể yêu một ai khác, không phải cô ấy. Cậu muốn lại bị tổn thương nữa sao Huy? Đừng cứng đầu nữa. Toàn là lừa dối thôi. Với Đan, tớ… phản đối.

Huy gằn từng tiếng:

– Cậu đừng có vô lý. Mà cậu là cái gì còn đòi tham gia vào việc tớ yêu ai, thích ai. Cậu cản được chắc? Tớ đến đây để thông báo cho cậu biết thôi, Còn chuyện tớ, tớ tự quản, không cần cậu xen vào.

Huy đứng dậy, rời khỏi quán. Để Ngân ở lại với một đống suy nghĩ phức tạp.

Là cái gì? Là cái gì? Chẳng là gì thì phải. Ngân cười khổ, nước mắt nóng hổi rơi, cũng thật ấm mà thật lạnh. Lạnh ngay ở tim Ngân. Một người bạn làm sao có quyền đó chứ?

***

Huy…..

Chẳng biết bao nhiêu lâu rồi Ngân và Huy không gặp nhau, không nói chuyện với nhau nữa. Có lẽ từ khi Huy bước chân ra khỏi Lou ngày mưa hôm đó. Huy thức trắng đêm để suy nghĩ, dù không biết đang muốn gì, làm gì, Huy cũng chẳng quay lại với Đan. Trong đầu Huy hiện lên những câu nói với Ngân mà đến Huy còn không thể tưởng tượng được là mình nói. Mà có lẽ, Ngân sẽ chẳng để bụng đâu. Là bạn bè cũng có lúc này, lúc khác. Rồi Ngân sẽ chạy đến, kéo Huy ra khỏi nhà, dạo qua các phố, ngồi nơi con hẻm chuyện trò, chọc Huy cười như cách Ngân vẫn thường làm. Huy nghĩ ngợi như một điều tất nhiên. Huy vẫn bình thường như mọi ngày bình thường khác.

Mà Ngân, bốc hơi hoàn toàn.

Huy đợi một ngày, rồi hai ngày… một tháng. Huy không chịu nổi nữa, thôi được. Huy sai, Huy nói những lời không nên nói. Vậy thì…

Huy bước ra khỏi nhà, mong Ngân sẽ không trốn tránh, mong Ngân sẽ tha lỗi cho Huy.

Tiếng mẹ đột nhiên vọng ra:

– Ngân gửi cái gì cho con đó, Huy ơi. Nó đưa từ hôm qua mà mẹ quên mất. Con xem thử, ở ngăn tủ thứ hai đấy.

Gửi cái gì giờ này cơ chứ? Huy lấy ra một hộp quà nhỏ xíu, vừa mở Huy đã thấy lòng chùn xuống. Không phải chiếc vòng tay này, Huy đã tặng hay sao? Huy rối, thật sự rất rối.

Đường tới nhà Ngân xa đến lạ. Huy bất an, một dự cảm không lành.

– Bác ơi, Ngân có ở nhà không ạ?

– Ơ, Huy, không phải Ngân bảo con ốm à. Sao không ở nhà cho đỡ bệnh? Nó không báo gì cho con sao? Nó đi Nhật du học từ hôm qua rồi mà!

Huy đứng chôn chân ở đó, cho đến khi những hạt mưa táp vào mặt mới sực tỉnh.

…..

"Ngày… tháng … năm

Ngân,

1 tháng Ngân xa nhà, xa tớ, Ngân buồn nhiều lắm nhỉ? Mà tớ cũng chẳng thể vui vẻ nổi đâu. Tớ đã gọi cho Ngân, vừa nghe tiếng đã vội cúp máy. Tớ bấm nút đến đỏ cả tay, Ngân cũng không trả lời. Ngân vẫn giận tớ à? Cũng phải, tớ đã nói những lời thật tổn thương. Nhưng Ngân đừng im lặng lâu quá nhé, tớ rất sợ, rất sợ Ngân nói không cần tớ nữa, như cách mà Ngân đi ngày hôm đó.

Tớ vẫn đến Lou, gọi 2 café, ngồi ở bàn cũ chúng ta thường hay ngồi. Một mình, buồn lắm.

Ngân, bao giờ Ngân về?"

"Ngày.. tháng… năm

Ngân,

2 tháng xa Ngân, tớ vẫn không quen được. Tớ vẫn thường chạy đến nhà Ngân hỏi han tình hình và ngồi nán lại với hai cô chú. Ngân có nhiều bạn mới nhỉ? Mà tớ, làm sao có thể vui nổi. Tớ chỉ thấy trào lên cảm giác ghen tị thật nhiều. Ngân vẫn thường nói tớ là người bạn tốt nhất, chỉ cần tớ là đủ đúng không? Mà bây giờ, người bên cạnh Ngân, không phải tớ!

À, tớ lại vô tình thấy Đan ôm hôn một người con trai khác, mà tớ lại chẳng có cảm giác gì nữa Ngân ạ. Chỉ thấy nhớ và có lỗi với Ngân nhiều hơn thôi. Là tớ chẳng biết đúng sai đi to tiếng làm Ngân buồn.

Trời sang Đông rồi, Ngân ơi. Lạnh thật. Ngân hứa đông này đan khăn len cho tớ mà. Đợi Ngân đan rồi trao tận tay cho tớ,nhé! Tớ không quên đâu.

Ngân, bao giờ Ngân về?"

"Ngày …tháng… năm

Ngân,

Chúc mừng sinh nhật Ngân nhé. Tớ đã mua hẳn một cái bánh kem ngồi đợi Ngân, ở chỗ Lou, mà Ngân không về. Nghe nói Tết năm nay Ngân cũng chẳng thèm về. Ngân trốn tớ lâu vậy? Xin Ngân, tớ biết là quá muộn, nhưng xin Ngân.. Tớ vẫn hay lôi chiếc vòng tay đó ra ngắm, rồi chẳng ngăn được đau lòng. Đợi Ngân về, tớ mua một chiếc mới nhé, không bao giờ cho Ngân tháo ra đâu.

Tớ chẳng muốn giấu là tớ nhớ Ngân. Hôm nay tớ còn nhận nhầm người khác là Ngân. Cô ấy hao hao giống Ngân quá. Hay do tớ nhớ, sinh ảo giác nhỉ?

Mà hình như, là tớ thích Ngân, thật đấy! Nếu tình cảm này, tớ vẫn cho là của một người bạn dành cho một người bạn, thì tớ đúng là thằng đầu đất. Còn Ngân, vẫn thích tớ chứ? Hay đã có người khác bên cạnh?

Người ta hay nói "có không giữ, mất đừng tìm", liệu tớ có muộn màng quá không Ngân?

Ngân, bao giờ Ngân về?

"Ngày…tháng… năm

Ngân,

Một năm tròn, tớ không có Ngân. Khi nghe được tin Ngân về Việt Nam. tớ vui đến độ nhảy cẫng lên được. Cuối cùng cũng đợi được ngày gặp Ngân! "

………………………………………

Sân bay đông người, Huy cùng với bố Ngân, trễ chuyến 30 phút, muộn hơn so với dự định. Huy thấp thỏm lắm, không biết phải đối mặt với Ngân ra sao nữa.

….

Kia rồi, cô gái mặc chiếc váy màu trắng tinh khôi đó, chẳng phải là Ngân hay sao. Ngân gầy đi, tóc đã nhuộm màu đỏ cam, chẳng còn đen óng ả của những ngày bên Huy nữa. Đôi mắt kia, nhìn mọi thứ thật rạng ngời, chỉ khi chạm phải Huy, mới ánh lên những tia lạnh nhạt. Huy chợt nở một nụ cười gượng gạo, méo xệch đi đáp trả lại Ngân.

Có những khoảnh khắc ta chẳng hề mảy may để ý, đến cuối cùng lại khắc rất đậm vào tim, trở thành nỗi nhớ.

Có những người ta vô tình với họ, đến cuối cùng mới "tìm lại" thì họ đã không còn ở đó đợi ta nữa.

Như Huy và Ngân lúc này. Để lỡ nhau, liệu có còn bên nhau?

Số lần Huy đến nhà Ngân không thể đếm nổi. Huy muốn lại gần Ngân thêm một chút, một chút. Còn Ngân vẫn lạnh nhạt như thế, đẩy Huy ra xa.

***

Ngày….

Huy chẳng màng đến hình tượng, chẳng màng đến người khác chú ý, lấy hết can đảm, một mực kéo tay Ngân bước ra khỏi nhà. Huy không chịu nổi cái cách Ngân đang đối xử với mình, không chịu nổi sự thờ ơ không quan tâm đến Huy như vậy. Rằng Huy chán ghét làm sao chiếc cửa mỗi lần Huy ra về vội vàng đóng chặt, chẳng có một lời nào dành cho Huy. Rằng Huy hụt hẫng làm sao khi thấy cánh tay Ngân xuất hiện thêm một chiếc vòng tay mới mà theo Ngân kể là của một người bạn tặng.

Huy quay mặt, đối diện với Ngân.

– Vì sao lại đi như thế?

– Muốn như vậy không được sao?

– Vì sao không nói cho Huy biết?

– Có là gì đâu mà phải nói chứ, chẳng phải Huy đã nói tôi như vậy à!

Rồi Huy lôi từ túi áo chiếc vòng tay quen thuộc, đưa đến trước Ngân:

– Vì sao trả lại quà tớ tặng?

Đến lúc nước mắt Ngân không còn nghe lời nữa, lặng lẽ rơi. Ngân đã tự nhủ không được khóc trước mặt Huy cho dù bất cứ chuyện gì xảy đến. Nhưng Ngân vẫn không thể làm được. Tim vẫn đau lắm, bao nhiêu lời nói trước đây tràn về, thắt lại, nghẹn lời.

– Chuyện cũng đã qua rồi, tôi cũng quên đi ít nhiều rồi. Không còn gì nữa thì tôi về đây. Cậu cũng không cần đến nhà tôi nữa đâu.

Ngân quay đi, nước mắt vẫn không thể ngừng, tai như ù đi. Chỉ nghe phía sau loáng thoáng tiếng Huy vọng lại:

– Tha thứ cho Huy được không Ngân, Huy sai rồi.

………………

Đêm đó không hiểu vì sao, trời đổ mưa không ngớt. Ngân ngồi trong phòng, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài kia, phía một người đang đứng dưới màn mưa lạnh buốt, chờ một câu trả lời của Ngân. Tại sao đã một năm trôi qua rồi, mọi thứ cũng đã lắng xuống, mà Ngân vẫn nguyên vẹn một nỗi đau như cũ. Cảm giác đối với một người, không thể nói mất đi là sẽ tan biến được. Ngân làm sao không biết Huy đã cố gắng nhường nào để đổi lấy một ánh nhìn từ phía Ngân, Huy thân thuộc quá. Ngân thực sự muốn đáp lại. Nhưng lòng Ngân lại như một khối tơ vò, mâu thuẫn lắm.

Có phải cậu muốn thách thức trái tim của tớ không Huy? Vậy thì cậu luôn thắng. Đúng hơn là tình yêu của tớ luôn thắng!

Bước chân của Ngân nhanh hơn, nhanh hơn, chạy về phía một người, giữa cơn mưa. Và Ngân biết, dù có chọn bao nhiêu lần đi nữa, thì Ngân vẫn sẽ chọn Huy, chàng trai mà Ngân đã nhớ, đã yêu và cũng đã từng khóc thật nhiều.

Trong vòng tay Huy, Ngân nức nở.

Cái ôm đến muộn, tủi hờn đến muộn, nhưng kịp.

Kịp để Huy nhận ra lòng mình, kịp để Ngân mở trái tim ra một lần nữa, đón nhận.

Và kịp, cho một bắt đầu mới, của chúng ta!

"Ngân, cảm ơn cậu vì tất cả"

Cho một ngày mưa, NHƯNG không hề buồn!



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Mới đây, những hình ảnh Khởi My cùng Kelvin Khánh trong buổi chụp ảnh cưới tại một studio ở TP.HCM đã được chia sẻ với tốc độ “chóng mặt” trên mạng xã hội. Theo quản lý của studio, cặp đôi này vừa hoàn thành buổi chụp vào sáng 16/10. Trong bộ ảnh cưới, Kelvin Khánh thu hút sự chú ý với mái tóc để dài bồng bềnh lãng tử, bên cạnh là cô nàng Khởi My xinh đẹp và rạng rỡ trong váy cưới cô dâu.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog
Ứng dụng giúp ngày cưới của bạn thêm hoàn hảo
Đăng ký nhận bản tin hàng tuần
Đăng ký email để nhận những thông tin hữu ích và dành riêng cho bạn.
Lập kế hoạch
Công cụ Lập kế hoạch trong mục Ứng dụng cưới trên Marry.vn là công cụ toàn diện, tập hợp tất cả những công việc mà bạn cần phải thực hiện cho quá trình chuẩn bị đám cưới.
Tính toán ngân sách
Công cụ Tính toán ngân sách sẽ giúp theo dõi phần tiền mà bạn dự tính chi dùng trong đám cưới của mình.
Quản lý khách mời
Công cụ Quản lý khách mời của Marry là cách đơn giản nhất giúp bạn tổ chức và theo dõi số lượng khách mời tham dự đám cưới.
Lựa chọn yêu thích
Để những ý tưởng cưới không trôi đi, để đưa ra quyết định cuối cùng mà không còn gì phải luyến tiếc, bạn chỉ cần lưu tất cả lại trong bảng Lựa chọn yêu thích trên Marry.
Khuyến mãi cưới mới nhất
Từ khóa được quan tâm nhất