Có phải một ngày tớ ngồi buồn vu vơ, nghĩ đến cậu như một cơn gió mát lành thoảng qua cuộc đời tớ.

Có phải một ngày chúng ta chẳng còn những khoảng thời gian dành cho nhau, đi lang thang, ăn món kem ốc quế vừa ngon – bổ – rẻ như suy nghĩ của tớ. Chẳng thể đi dã ngoại với cây đàn cùng những bản tình ca cậu dành riêng cho tớ.

Và biết đâu cũng sẽ có một ngày cậu chẳng còn được nghe tớ hát những bài hát yêu thương dành  riêng cho cậu nữa, chẳng còn những tin nhắn quan tâm, hay những cuộc hẹn lãng mạn nữa,… bởi chúng ta đều nói rằng chẳng có nhiều thời gian và những điều đó không cần thiết.

Rồi sẽ có một ngày cả cậu và tớ hiểu hơn về nhau, nhưng rồi sự im lặng sẽ đến từ cả hai phía. Có phải khi người ta im lặng luôn là lựa chọn an toàn nhất với nhau?

Và sẽ có một ngày tớ chẳng còn nhìn thấy nụ cười của cậu – điều mà tớ yêu nhất. Có lẽ là bộn bề cuộc sống đã làm con người ta mất đi khoảng thời gian dành cho bản thân và những người xung quanh…

Đừng để những chuyện đó xảy ra cậu nhé!

Vì yêu thương chẳng bao giờ là muộn. Cho dù cậu đã trải qua rất nhiều mối tình, tớ cũng khóc cạn nước mắt vì một vài chàng trai nào đó thì chỉ cần có lúc cậu nghĩ đến tớ, nhớ nhung tớ đến khôn nguôi, tớ sẽ xuất hiện. Cậu vẫn luôn nói rằng giữa chúng ta có thần giao cách cảm mà.

Vì mọi thứ đều do bản thân mình quyết định và thay đổi. Có thể cậu sẽ bị cuốn vào sự thay đổi ấy, nhưng đừng ở trong đó lâu quá, hãy nhìn về phía tớ và bước đến bên tớ. Rồi tớ sẽ cho cậu biết ngày xưa cậu đã kể cho tớ nghe ước mơ của cậu là gì, và cậu đã vô tình lãng quên nó như thế nào.

Cậu cũng đừng nản lòng hay nuối tiếc những gì đã qua, vì ngoài kia còn nhiều lắm những niềm vui và những điều ý nghĩa mà chúng ta chưa khám phá hết. Chẳng có gì là xa vời, chẳng có gì là không thể.

Và vì tớ luôn yêu cậu, luôn chờ cậu ở một nơi mà chỉ có riêng tớ và cậu.

ST