Mọi thứ với em bây giờ không còn mới mẻ, em không còn thích thú với những trò trẻ con nữa hay đơn giản là những câu nịnh bợ mỗi ngày. Làm em cười khó quá phải không anh?

Em lười lắm, lười tìm hiểu, lười yêu, lười phải lặp lại những việc mà trước đây em đã từng làm: nấu những món ăn ngon, gấp hạc, gấp sao giấy với những lời thương yêu gửi đến người mình yêu. Anh thiệt thòi so với những chàng trai khác được người yêu dành thời gian phải không?

Em không thích nhắn tin nhiều, kể lể nhiều. Anh muốn đi đâu, làm gì không cần nói cũng chẳng sao. Anh ốm đau đã có thuốc. Anh mệt thì nghỉ. Anh bận thì cứ làm cho xong việc của anh đi… Và thậm chí nếu anh không hài lòng thì mình chia tay. Em vô tâm lắm. Anh buồn lắm phải không anh?

Em không hiền, cũng không phải dạng máu mặt. Cái gì em cũng biết, em biết say xỉn rồi tự tỉnh, em biết đau rồi tự chữa cho lành, em biết khóc rồi tự lau nước mắt… em biết cả đấy! Nhưng chẳng biết làm anh vui, chẳng biết nói những lời mật ngọt đến anh. Chắc hẳn anh mong mỏi ở em nhiều lắm phải không?

Có em mà anh phải đi ăn một mình, cafe một mình, thậm chí đi dạo cũng một mình. Có em mà những chuyện mệt mỏi trong cuộc sống anh chẳng một lần được chia sẻ. Có em mà lúc cần em chẳng có, lúc có em chẳng cần. Anh cô đơn lắm phải không anh?

Anh! Em xin lỗi!

Nhưng… Anh à!

Không phải em không muốn yêu anh, không phải em vô tâm, không phải như thế. Mà là vì em muốn yêu anh theo một cách khác. Em muốn mình mạnh mẽ hơn để một lần nữa đặt hy vọng vào anh. Em muốn trái tim mình lành lại để yêu anh không một lần loạn nhịp. Em muốn đôi chân em bớt mệt mỏi để có thể chạy đến bên anh… thêm một lần nữa.

Viết cho anh… người đến sau. Người cuối cùng của em.

Lá thư ngắn ngủi thế đấy. Hãy thôi nghĩ về quá khứ đi. Buông bỏ nó, để nó mang đúng cái tên quá khứ. Trân trọng hiện tại mới là người thông minh.

" Vì đời vốn ngắn, tử tế với nhau được ngày nào thì tử tế đi ".

 

(Sưu tầm)