Đến tuổi hai lăm chưa có một mối tình.
Vẫn chỉ thấy chênh vênh khi mỗi mùa rụng lá
Hai lăm, hai lăm …
chưa có gì trong tay cả
Ngoài những nỗi buồn vu vơ… vu vơ…

Hai lăm "chưa gì", là "ế chổng, ế chơ"
Đồng nghiệp, người thân vẫn luôn thường bảo thế
Cũng biết sốt ruột… nhưng mà thôi mặc kệ
Hai lăm, hai lăm… 
chưa sống đủ cho mình.
Công việc bộn bề, bao lo nghĩ quẩn quanh
Cái tuổi hai lăm cũng biết lo nhiều lắm
Năm tháng nghiêng chao một mình còn bước chậm
Cũng chưa hẳn buồn…cuộc sống vẫn thấy vui.

Hai lăm – mới qua những năm tháng đầu đời
Còn lâu mới già nhưng không là quá trẻ
Đôi lúc thấy mình vẫn như còn quá bé
Vẫn thích khóc nhè, vẫn thích nghĩ linh tinh.

Hai lăm – thật ra chưa chắc biết thương mình
Nhiều khi vẫn buồn vì người dưng nào đó
Vẫn biết cuộc đời đâu bình yên như cỏ
Nhưng vẫn hẫng lòng, vẫn thấy quá chông chênh…
Chỉ sợ hai lăm chưa gì đã điêu linh
Chứ ta chẳng sợ hai lăm còn lẻ bóng
Ta sống cho mình, cho cuộc đời dang rộng
Hai lăm, hai lăm…
Đời thênh thang…