Anh yêu em – cô gái không giỏi bày tỏ…

…Là khi yêu anh mà em chẳng dám nói

…Là nỗi buồn em chẳng bao giờ chịu giãi bày để anh cùng sẻ chia

…Là những cuộc trò chuyện ngập ngừng không nên câu

…Là khoảng không im lặng của buổi gặp gỡ

Vì em là cô nàng chẳng giỏi bộc lộ tình cảm!

Em yêu thương người ta nhưng lại thể hiện tình yêu đó bằng sự thờ ơ, lạnh nhạt. Rõ ràng là muốn có mà lại tỏ ra bất cần, rất thích nhưng tỏ ra hờ hững. Em trải qua nhiều thương tổn, vấp phải nhiều lừa dối, để giờ đây em chẳng dám trao tình cảm cho ai. Loay hoay trong tình yêu của chính mình, em lười không muốn nhớ lại cách yêu thương!

Cuộc sống tàn nhẫn với em như vậy đấy. Hôm nay là yêu thương ngọt ngào, ngày mai đã là chia lìa đắng cay rồi! Anh biết em đã phải chịu nhiều đau khổ, anh hiểu em đã khó khăn như thế nào để vượt qua. Em sợ phản bội, sợ rời xa. Nhưng như vậy không có nghĩa là em có quyền hờ hững. Em đang tự đẩy những người yêu thương mình ra xa đấy, biết không? Em cứ sống thế này cho đến bao giờ?

Thực ra tình yêu cũng giống như một trò chơi trốn tìm vậy, thoắt ẩn thoắt hiện, lúc có lúc không. Nhìn thấy nó rồi mà em không biết nắm bắt và giữ chặt lấy thì có thể sẽ không còn cơ hội thứ hai đâu. Đánh mất tình yêu vì sự lạnh lùng và những thương tổn trước đó, liệu có đáng không?

Em ngốc lắm… Đừng bao giờ nói với anh là không có ai hiểu em, là em thấy cô đơn lạc lõng. Vì em đã có anh…

Đúng, anh yêu em. Nhưng anh không dám chắc mình có đủ kiên nhẫn để chờ đợi sự ấm áp, ngọt ngào. Vậy nên hãy thay đổi đi, đập tan lớp băng lạnh giá rồi…đến bên anh, và nói yêu anh, em làm được chứ?

Hoàng Xuân Anh