– Yêu một người bằng tuổi, đôi khi em cứ có cảm giác rằng những suy nghĩ của anh chẳng được chín chắn, đôi khi em cứ thầm ghen tỵ với chúng bạn bởi vì tụi nó được người yêu già dặn, chín chắn để nghĩ hộ, lo lắng hộ và khuyên nhủ, định hướng nên làm gì. Yêu một người bằng tuổi là đôi khi em cứ thấy rằng sao mà anh “trẻ con quá”, trẻ con đến nỗi thỉnh thoảng hóa vô tâm.

– Yêu người bằng tuổi, là em chấp nhận sự không hài lòng của bố và mẹ. Bố mẹ lúc nào cũng chỉ thích em yêu rồi cưới một anh chàng lớn hơn nhiều tuổi, để công việc, tâm tư tình cảm và suy nghĩ ổn định, để sự từng trải của họ khiến con gái bố mẹ được hạnh phúc và bình yên. Bố mẹ chỉ sợ rằng nếu cưới một người con trai bằng tuổi sẽ không biết lo lắng cặn kẽ, không biết suy nghĩ thấu đáo và khi đó con gái bố mẹ sẽ vất vả vì phải là người đứng ra làm chủ gia đình.

– Yêu một người bằng tuổi là khi mấy nhỏ bạn thân cứ thỉnh thoảng lại thủ thỉ rằng: “mày không sợ sau này sẽ già hơn nó à? Phụ nữ mình chỉ cần kết hôn, sinh con là người phì lên, da dẻ nhăn nhúm, xuống sắc nhanh lắm đấy, nhỡ đâu khi đó thấy hai đứa đi cạnh nhau lại có kẻ nào ác miệng gọi là ‘hai chị em’ thì làm thế nào?”. Nghe vậy em chỉ biết mỉm cười bởi biết hội bạn đang nhắc nhở để em xác định tư tưởng trước. Thú thực là chuyện ấy không phải không lo, nhưng đó cũng chẳng phải là vấn đề gì quá to tát đến mức phải muộn phiền.

– Yêu một người bằng tuổi là số lần giận dỗi và cãi vã nhau cũng có tần suất nhiều hơn so với yêu một người lớn tuổi, bởi đôi khi hai đứa cùng độ tuổi có những suy nghĩ và sự hiếu thắng một cách trẻ con giống nhau đến nỗi không biết kiềm chế cảm xúc, chẳng ai chịu nhường nhịn ai. Chẳng biết người khác yêu người bằng tuổi như thế nào, còn em cứ dăm bữa nửa tháng lại nói tiếng chia tay, giống như thể đó đã thành một thói quen cho kết cục của những cuộc cãi vã.

Sưu tầm