Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay…
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ: “sum vầy”!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời…
… hóa ra chỉ là một con người!
Vào thời khắc sinh ra…
… chúng ta đã thuộc về người khác!
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau…
… cũng không cần biết…
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta!

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà…
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy…
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ:
– Đừng yêu ai khác nữa, được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng!
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng!
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn!
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt…
… dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung…
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội!
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối!
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói:
– Đừng để ai khác chạm vào nữa, được không?

Ngày chúng ta sinh ra…
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?