Anh có biết không? 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, em đã không bao giờ rời mắt khỏi anh, anh không quá hoàn mỹ, anh chỉ là chàng trai khiếm tốn về ngoại hình, nhưng ở anh có một cái gì đó rất đặt biệt…

Lần thứ hai, anh đã cứu em không phải quê trong quán karaoke ở lớp, em ngây người khi nhìn thấy nụ cười răng khuyển kia,giọng hát làm em không  thể không nhìn trộm anh hoài được.

Em đã cố gắng lạnh lùng như thế nào để không nhen nhóm hi vọng từ anh.

Cứ như vậy, từng ngày được thấy anh nó đã trở thành thói quen của em rồi, mỗi khi có tâm sự em điều nghĩ đến anh, vì chỉ có một người đủ để em cảm thấy an toàn đó là anh. Mỗi khi bên cạnh anh, em vui đến thế nào đâu anh ạ.

Có thể anh luôn thắc mắc tại sao đối với ba bạn nam trong nhóm em thoải mái, pha trò làm mọi người vui vẻ, nhưng khi có mặt xuất hiện một người em không mong muốn đó em lại im lặng, lạnh lung thờ ơ đến đáng sợ. Đã từng em chơi rất tốt rất vui vẻ với người đó, nhưng nếu nó không chen vào nhóm chúng mình anh nhỉ thì thái độ của em đối với nó sẽ khác.

Em ích kỷ lắm, em muốn anh dù không thể tiến xa hơn thì cũng chỉ là bạn thân, người bạn mà em có thể bộ lộ mọi nổi niềm, dù chỉ những điều nhỏ nho như vậy chỉ dành cho một mình em mà thôi. Sư xuất hiện của nó làm em cảm thấy mình bị đẩy ra xa lắm, lạc lõng lắm anh à, nên em im lặng, có thể mọi người cứ nghĩ em đeo headphone không nghe gì cả, nhưng thấy ra em theo dõi từng cử chỉ và nghe rõ từng lời nói của anh. Em ghen….

Vô tình đã cho em một hi vọng, nhưng hi vọng đó đã chợt tắt khi em là người biết rất rõ mọi chuyện, em trân trọng người bạn thân của em hơn, em không muốn mình hạnh phúc trong sự tổn thương của bạn mình. Đã từng có câu hỏi đặt ra giữa hai người, trong lòng em ai chênh hơn? Và câu trả lời, mãi mãi chỉ có em biết…

Lúc chúng ta cãi nhau vì hiểu lầm đó, em đã khóc rất nhiều vì em không tin sự thật đã quá rõ ràng, chính em là người đã đẩy em ra xa em hơn, nếu em xử sự đúng cách thì mọi chuyện sẽ không như bây giờ. Sau lần đó niềm tin em dường như bị sập đổ tất cả… Nhưng nhờ chuyện đó mà em biết rằng anh luôn dành cho em sự quan tâm bảo bọc nhiều đến chừng nào…

Và bây giờ, anh không biết tại sao, dù không làm gì cũng có một con ngốc dậy thật sớm, thỉnh thoảng nấu ăn rùi lên trường ngồi chờ để gặp anh, ăn trưa cùng anh, chir như vậy thui cũng đủ lắm rồi. Em sẽ cố gắng trân trọng thời gian bên anh… 

Liệu lời coi bói có đúng không? Nhưng em vẫn hi vọng…

Hi vọng sẽ đến một ngày em đủ can đảm, em sẽ nói với anh "Em thích anh rất nhìu, yêu thương ấy chưa bao giờ hết".