Em giấu anh trong căn phòng ký ức. Đặt anh cạnh những kỉ niệm ấu thơ bên dòng sông nhỏ hiền hòa, bên mái rơm vàng, bên cánh đồng xanh, bên những ô cửa xanh chen sắc hồng ti gôn nhìn ra con phố cổ.

Em giấu anh trong mưa, trong nắng, trong những bóng lá râm mát của tán cây phượng đỏ rực trước sân trường.

Em giấu anh trong chiếc lá bàng đang mùa trổ búp đầu xuân.

Em giấu anh trong trang nhật kí những ngày thu bảng lảng trong chiều Hà Nội.

Em giấu anh trong đám mây xám bạc lững lờ trôi trên bầu trời đông buốt giá.

Em giấu anh nơi góc nhỏ bé trái tim mình. Để luôn mang theo anh trên mọi nẻo đường em đang đi tới. Để mỗi khi cô đơn chạm tới, em có anh. Để mỗi khi em vụng về vấp ngã, em có anh. Để mỗi khi em sợ hãi, em có anh. Để mỗi khi cả thế giới này quay lưng lại với em, em vẫn có anh.

Em muốn giấu anh vì tình yêu là vị kỷ. Và em chỉ muốn giữ riêng anh cho trái tim mình, không sẻ chia, không tiếc nuối.

Em muốn giấu anh vì thế giới này quá phức tạp và bao la. Biết đâu có một ngày đôi ta vì giây phút yếu mềm mà vô tình lạc mất nhau.

Em muốn giấu anh vì em không chịu nổi một ngày xa cách.

Em muốn giấu anh vì vòng tay ấy thuộc về tấm lưng này, ánh mắt ấy thuộc về đôi môi này, mùi hương ấy thuộc về tâm hồn này.

Muốn giấu anh khỏi tất cả những lo âu, buồn phiền của cuộc sống em đang mang.

Muốn giấu anh khỏi tất cả những đàm tiếu, khen chê của người đời vốn phũ phàng, cay độc.

Muốn giấu anh trong thế giới tự do của tình yêu đôi ta.

Anh yêu ơi, có sẵn lòng trốn trong trái tim em? Vĩnh viễn?

st