Anh à,

Thế đấy… vậy là đã bốn tháng từ chập chững yêu và giờ đây chúng ta lại cùng hân hoan chuẩn bị bước  vào một cuộc sống mới_Nơi anh và em cùng một nhà. Anh còn nhớ lúc nào em cũng sợ cũng nói với anh rằng: Cái gì đến nhanh quá rồi cũng đi rất nhanh. Âý thế mà chẳng hiểu nổi mình yêu nhau từ lúc nào và dường như tình yêu của chúng ta đến"nhẹ nhàng và dịu êm". 

Chúng ta cùng trải nghiệm những điều thú vị từ những điều giản đơn của cuộc sống. Tạm gác lại công việc trút bỏ những bộ cánh cứng nhắc công sở. Anh với em đã tưng quần đùi áo ba lỗ, trời nắng chang chang vãn mải miết trên từng cây số từ Đà Nẵng — Huế- Hội An,… với chiếc xe hai bánh không thể coc cạch hơn đên nỗi bị thủng săm đến ba lần.

Nhớ đêm dài trên bãi biển ngồi tâm sự và lặng nghe tiếng sóng. Em ước gì thời gian lúc đó ngừng trôi để lưu giữ lại mãi khoảnh khắc này. YÊu lắm thương lắm…. Em nhớ bộ mặt ngắn tũn của anh khi em ngỏ lời mà em chưa đồng ý. Rồi im lặng rồi vùng vằng. Nhưng anh biết bản tính của một con RẮN như em nó cứng đầu, thích trêu trọc người khác đến nhường nào mà. Nhưng em biết anh yêu của em mát tính mà…

Nhưng anh à, trong sâu thẳm trong trái tim em em vẫn muốn nói : " Em đồng ý". Dù chưa chấp nhận nhưng trong người em đã âm ỉ một niềm hạnh phúc không tên rồi. Sợ bị anh đọc vị vì anh luôn hiểu em mà. 

Còn đó những quan tâm nhỏ nhặt hằng ngày khi mỗi buổi tan tầm. Anh thì được vế sớm vậy là hôm nào em cũng được thưởng thức mấy món đường phố , dân dã,… Nào bánh rán, nào nem chua, nào tào phớ,… VÀ hệ quả đó là mặt em nó đã tròn lên như cái bánh bao xấu xí… 

Anh à, hạnh phúc với em là thế đó. Vật chất biết bao nhiêu là đủ, nhưng món quà tinh thần luôn luôn phải chan chứa, tràn trề anh nhỉ? Lâu lâu không nghe nhạc nhưng ít ra em nhớ được bài: " Một nhà, cô dâu, Beautiful white,… 

Nhớ mới đây thôi hai đứa đi dạo buổi tối, vừa ăn kem vừa đánh hông nhau thì bất chợt nhìn một đôi vợ chồng U50,60 gì đó đi trước cũng đánh mông không kém gì mình. Bất giác hai đứa quay sang nhìn nhau cười sặc sụa đến nỗi khi hai bác quay lại cũng không ngừng được cười và bất đắc dĩ trở thành một cặp vô duyên nhất VỊNH BẮC BỘ. 

Thời gian chúng ta bên nhau tuy ngắn ngủi nhưng đã có với nhau biết bao kỷ niệm. Và điều quan trọng nhất là chúng ta cùng tìm mảnh ghép còn thiếu của cuộc đời mình. Hãy luôn quan tâm và chở che cho em như những ngày đầu anh yêu nhé. 

Yêu anh <3