Em hối hả đặt chuyến xe cuối năm để trở về bên anh, về ngôi nhà của chúng ta. Mọi thứ chắc vẫn vẹn nguyên chờ đợi em trở về? Đứng ở trạm xe, nhìn dòng người tấp nập, xe cộ liên tục trôi qua mà thấy lòng thanh tĩnh. Dù đi bất kỳ đâu, nơi nào thì “nhà” vẫn là nơi có anh. Chỉ nghĩ đến việc sắp trở về nơi ấy lòng em lại dâng lên cảm giác hân hoan, nhẹ nhõm.

Cuối năm, em lại có một chuyến đi xa mà không thể bên cạnh anh. Gần đến ngày xuất phát, em cứ muốn buông bỏ để cùng anh dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp mọi thứ đón năm mới. Những ngày cuối cùng của năm em lại nghĩ về anh và ngôi nhà nhỏ của chúng ta nhiều hơn. Không biết ở nhà anh đã chuẩn bị mọi thứ đến đâu, có đợi em để cùng lặt lá mai, có trông em để cùng đưa ông Táo về trời hoặc chờ em bên măm cơm?

Chiếc xe khách nặng nề dừng lại để đưa hành khách trở về quê hương sau thời gian dài làm việc, học tập xứ xa. Ai cũng mang vác nhiều quà bánh về cho gia đình ngày năm mới. Gương mặt mọi người như tan hết mệt mỏi khi cuối cùng cũng an vị trên ghế ngồi, bởi vì họ chắc chắn rằng, chỉ vài tiếng nữa là cả nhà sẽ sum họp cùng nhau. 

Ai cũng có một gia đình, dù to hay nhỏ cũng là chốn bình an đón họ trên đường đời giông tố. Nơi đó dù chỉ là mái lá đơn sơ vẫn luôn chở che họ qua mưa nắng. Nơi đó dù chỉ có một người thì vẫn là “nhà”. Chiếc xe lăn bánh trên con đường thành phố tấp nập. Hai bên đường người người buôn bán nào hoa, nào bánh, nào quà… Xong hôm nay có lẽ họ cũng đón một chuyến xe nào đó để trở về mái ấm của mình. 

Trên xe là tiếng nói cười vui vẻ cùng những câu chuyện trong ngày tết mà hành khách chia sẻ cùng nhau. Người miền Tây nồng hậu, nhiệt tình… nên rất nhanh đã quen biết và hiểu nhau. Những mảnh đời khác nhau nhưng trên chuyến xe trở về thì ai cũng chung một dự định. Em cũng là một trong số ấy, cũng mong sớm về nhà, cũng mong bình an suốt chuyến đi để sớm gặp lại anh. Chưa năm nào em phải đi xa như thế và lại trở về hối hả. Có đi mới biết lòng mình ở nơi nào, không cần mơ ước cao xa, chỉ mong sống yên bình và trở về sau mỗi chuyến đi để được đoàn tụ cùng gia đình, người thân.

Em mệt mỏi và ngủ suốt đoạn đường dài trở về. Đến khi xe gần đến nơi, hành khách gọi cho người thân của mình để đến đón. Trên nét mặt của họ hiện rõ vẻ hạnh phúc và chờ mong. Em nhìn mọi người rời đi và lặng lẽ vác balo xuống bên đường. Em chưa vội báo cho anh mình đã đến nơi. Em muốn đi thêm một đoạn nữa và nhìn ngắm con đường về nhà quen thuộc.

Nơi em và anh sống đã khoác thêm bộ quần áo mùa xuân thật đẹp. Có lẽ cây mai trước nhà đã trổ hoa, có lẽ trên bàn cũng đã được anh chưng hoa quả tết, có lẽ cũng đã có sẵn măm cơm nóng chờ em, có lẽ anh cũng đã ở đó, mỉm cười, ôm em và nói “Mừng em trở về!”

 

Một Hạnh phúc đơn sơ không phải ai cũng may mắn có được.

 

st: Lam Nguyên