Ngay lúc này em thấy mình yếu đuối quá anh ơi
Cho em mượn bờ vai quen…lần này…rồi trả về cho cô ấy!
Người tới sau em nhưng lại là người anh yêu nhiều đến vậy
Xin người hãy vỗ về…cho em khóc nốt đêm nay!

Cô ấy của anh là cả một bầu trời sao sáng long lanh
Còn em chỉ là một gợn mây cứ quẩn quanh với từng ngọn gió
Bám víu vào đâu để được mãi bên anh…trời ơi…! sao mà khó.
Khi gió cứ vô tình thổi em mãi xa anh!

Ký ức buồn tênh lại hiện ra như một bức tranh
Ai đó đã tô màu hồng có muôn hoa cùng ong bướm
Có đôi cá vàng tung tăng trong sóng nước 
Bỗng chốc vỡ tan bức tranh ấy nhạt nhoà

Đêm nay nhớ anh em lại bỗng khóc oà
Bờ vai kia không dành cho mình nữa
Mảnh tình riêng em mang về một nửa 
Bầu trời chung anh tặng người ấy…mất rồi!

Hữu Duyên