"Có một loại nhớ nhung-là không ngừng nhập tên anh vào thanh công cụ tìm kiếm" Đó là tất cả những gì mà Triệu Mặc Sênh của Bên nhau trọn đời đã trải qua.

Loại nhớ nhung của em, cũng đâu khác cô ấy. Chỉ khác là, họ ở xa nhau, còn ta lại quá gần. Gần đến nỗi em vẫn biết mọi thứ về anh, nỗi nhớ nhung của em cũng bằng cách nhập tên anh trên công cụ tìm kiếm của Facebook, ngày qua ngày.

Làm sao để anh biết được rằng đã có những lúc em nhớ anh đến đau quặn thắt tim, sau nụ cười vô tư và cái tính vờ như vô cảm không quan tâm, em che giấu được bao cảm xúc đang dồn ứ nghẹn lại của mình.

Làm sao để anh biết được, mỗi lần chạm mặt nhau giống như hai người không quen biết, chẳng đến vài giây là đã lướt qua nhau trong vô tình, anh vẫn bình thản đến lạ, còn em không đủ bình tâm.

Có một loại nhớ nhung, mang tên anh...

Nói nhớ anh ư. Ta có là gì của nhau đâu chứ, anh có cuộc sống riêng, anh quá hoàn hảo, còn em thì mờ nhạt, em không đặc biệt, em đến sau. Em có tất cả những thứ của một kẻ thua cuộc trong tình yêu. Em cũng không đủ can đảm để nói, cuộc đua này em không tự tin để chiến thắng, nên sẽ không tham gia. Bởi nếu không phải là người giành giải cao nhất, những kẻ đồng hạng như em, sẽ đau đớn vô cùng.

Có những lúc nhìn ai cũng thấy giống anh, nhưng lại có lúc không tìm thấy được anh trong biển người rộng lớn. Tại địa điểm đó, ngay cả trong mơ cũng đi tìm anh. Chạy hoài, chạy mãi, mưa rát người, tim thắt lại. Cuối cùng cũng chỉ như một con ngốc, ngay cả trong giấc mơ…cũng thất bại.

Bảo sẽ quên anh, em không làm được. Đã cố gắng để không nhớ anh, em càng thấy khó khăn. Thà yêu mà chia tay còn bớt đau đớn hơn yêu mà không thể đến, không thể cho anh biết em đã yêu bằng cách như thế nào.

Nỗi nhớ là thứ làm con người ta day dứt khắc khoải nhất, nhớ một người không nhớ mình còn đau đớn hơn gấp nhiều lần.

Nỗi nhớ đó em đang mang, nỗi đau đó em phải chịu!

Mọi thứ với em, chưa bao giờ là ổn.

Có bao giờ anh nhớ e, dù chỉ một chút thôi không?