Hẳn là khi được hỏi về khoảng thời gian nào khó quên trong cuộc đời, trong đầu mỗi người mặc nhiên sẽ có những ký ức mang màu quá khứ hiện lên như những thước phim dẫu có tua đi tua lại bao nhiêu lần thì vẫn không hề bị hỏng. Và trong cuốn phim ấy, luôn có hình bóng của một hoặc một số người luôn-đặc-biệt-với-ta theo một cách nào đó. Hoặc ngọt ngào, hoặc đắng cay.

Nếu được hỏi như vậy trong đầu tôi sẽ luôn là hình ảnh của một người với những kỉ niệm mãi không bao giờ cũ…

Người đã cùng tôi làm những điều ngốc ngếch và rồ dại mà mỗi khi nhắc đến chúng tôi đều phá lên cười rộn rã.

Người đã luôn ủng hộ mọi sở thích, ước mơ của tôi, bất kể tôi có như thế nào, có rơi xuống tận cùng của thất baị, tôi chưa bao giờ thấy mình lẻ loi cô độc.

Người đã cùng cười cùng khóc với tôi, đã đau đớn và gần như bất lực nhìn những nước mắt tôi tuôn không ngừng nghỉ khi tôi trượt một cuộc thi mà tôi đã cố gắng và kỳ vọng rất nhiều.

Người đã từng ngốc ngếch và tự ti cho rằng không xứng để ở bên tôi và cứ thế lặng lẽ ngoảnh mặt đi, không hề biết rằng tôi chưa bao giờ mảy may một ý nghĩ xem thường…

Người mà rất nhiều lần tôi mệt mỏi buông tay nhưng vẫn cứng đầu, ở lì bên cạnh một đứa ương bướng và trẻ con như tôi…

Người đã dạy cho tôi hiểu thế nào là yêu thương một người không đòi hỏi, không tính toán, đừng lo nghĩ chuyện xa xôi mà cứ hãy sống trọn vẹn với hiện tại thôi…

Người đã dành cho tôi nhiều tình cảm đến nỗi tôi không tin được rằng ngoài ba mẹ, vẫn có ai yêu thương mình vô điều kiện như thế sao…

Người đã cùng tôi trải qua những tháng năm vụn dại, viết nên những kỉ niệm quý giá, cùng tôi vẽ nên những câu chuyện không đầu không cuối, nụ cười có, nước mắt có… Người mà tôi tin rằng, nếu không có sự xuất hiện của người, cuộc đời tôi sẽ nhạt nhẽo biết bao. Người mà nếu lỡ có đánh mất đi, tôi sẽ không thể nào tha thứ cho chính mình…

Người mà tôi tin rằng là chỉ có một và duy nhất… Người mà bằng một cách diệu kỳ nào đó, luôn khiến tôi mỉm cười và an yên tựa vào vai nhắm mắt lại… mặc kệ mọi quay cuồng của cuộc sống. Một người mãi lặng lẽ ở cạnh tôi, để tôi an tâm rằng tôi chưa bao giờ cô độc.

Người mà khi nghĩ đến đôi lúc nước mắt bất giác rơi nhưng trong lòng tôi là nụ cười hạnh phúc.

Nếu bạn cũng có một người để nghĩ về, một khoảng thời gian để nghĩ về, rồi tự mỉm cười một mình, thì xin chúc mừng bạn, bạn đã không hề lãng phí quá khứ… Tuổi trẻ như thế xem như đã trọn vẹn…

Dẫu sẽ có lúc những kỉ niệm kia làm ta vui buồn lẫn lộn, một ngày u ám nào đấy người đã từng là cả thế giới bỗng trở nên xa lạ vô cùng thì xin vẫn hãy mỉm cười vì những điều đã có với nhau. Tất cả vẫn mãi là những điều không thể quên. Và sau này, dù muốn cũng sẽ chẳng có phép màu nào đưa chúng ta quay lại nếm trải những điều ngây ngô và ngọt ngào ấy lần thứ hai…

(alenvina)