Quen nhau đã được gần 2 năm, tự nhiên máu trẻ con trổi dậy trong con người của cô và cô nói với anh:

– Anh ơi! Em muốn đạp vịt
– Lớn rồi 28 tuổi rồi chứ có còn trẻ con đâu
– Nhưng em muốn.
– Chịu em rồi. Ra chọn 1 con đi.
Thế là anh và cô đạp vịt lòng vòng quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh đã vui hơn 1 tý. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng nhìn a lặng im như nghĩ về ai đó. Cô lại khẽ chạnh lòng nhưng được bên anh. Cô vui lắm.
Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi chơi đủ mọi thứ trong công viên.
Vào nhà ma cô ôm chặt lấy cánh tay anh cào cấu làm tay anh chảy cả máu.. Đi tàu siêu tốc cô ngồi bên cạnh anh tựa đầu vào ờ vai anh và… hét quên trời quên đất khiến anh k sợ mà cũng phát hoảng luôn… Rồi đi trà sữa đi ăn bánh kem. Cô tinh nghịch quệt kem lên mặt anh. Bị anh mắng cho cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên hết tất cả. Quên hết ngày mai. Quên mất là cô sẽ phải… xa anh…
– Anh đưa em đi biển được không?
Cô chợt hỏi.
– E thích đi sao
– Ừ anh không nhớ em đã tỏ tình với anh ở đâu à
– Ừ anh nhớ mà
Thế là họ ra biển. Anh phóng xe thật nhanh. Gió tạt vào mặt hai người. Đau rát!.Mất hai tiếng để họ ra đến biển. Nắng đã dịu dần và màu đỏ của hoàng hôn đang dần nhuốm lên mặt biển. Anh cầm tay cô kéo ra biển. Hai đôi chân chạy nhanh trên cát…

Tình yêu của họ thật đẹp làm sao!!