Có vợ mà vẫn mãi chơi
Cho nên em phải cầm roi đánh chồng
Một roi em đánh vào mông
Để chừa cái tội đêm không ngủ nhà
Hai roi đánh tội trăng hoa
Ra đường gái vẫy vội sà vào ngay
Ba roi đánh tội rượu say
Lè nhè siêu vẹo… lăn quay ra đường
Bốn roi đánh tội ẩm ương
Con thì quát mắng chẳng thương vợ mình
Năm roi đánh tội linh tinh
Cờ bạc nói khoác… chỉ rình đi chơi
Mà còn hư nữa… thì coi…. Cái Hồn..!

 

 

Đối với mình cuộc sống vợ chồng không đơn giản chỉ là sự đồng thuận, chấp nhận tha thứ hết những khuyết điểm của đối phương để được trong ấm còn bỏ mặc cho bên ngoài người đời khinh chê.

Vẫn biết miệng lưỡi thế gian mỗi người một khác không thể ôm đồm vừa lòng được tất cả. Nhưng cuộc đời là những sự chọn lựa chắt lọc giữa các mặt xấu – tốt, đúng – sai, thật – giả.

Là vợ chồng cần chỉ cho nhau biết để thay đổi và tiến lên. Hai người yêu nhau không chỉ chăm chăm nhìn vào nhau làm vừa ý nhau kiểu "chồng hát vợ khen hay", "của người thì thối của mình là thơm"… Hai người yêu nhau cần nhìn về một hướng hoàn thiện bản thân từng ngày để đẹp lòng cha mẹ, họ hàng… Mai này còn dạy con cái điều hay ý đẹp sao cho trong ấm ngoài êm có thể tự hào với đời với người. Như vậy mới bớt cảnh khổ bởi người ích kỷ thường vì lợi ích của mình mà quên đi những điều thiệt thòi, đau đớn mà họ mang đến cho người khác.

Dung túng vợ chồng mình là hại đến người vô tội, tạo nghiệp vào thân. 

Bạn có cảm giác thế nào khi đọc bài thơ này?

Có vợ mà vẫn mãi chơi
Cho nên em phải cầm roi đánh chồng
Một roi em đánh vào mông
Để chừa cái tội đêm không ngủ nhà
Hai roi đánh tội trăng hoa
Ra đường gái vẫy vội sà vào ngay
Ba roi đánh tội rượu say
Lè nhè siêu vẹo… lăn quay ra đường
Bốn roi đánh tội ẩm ương
Con thì quát mắng chẳng thương vợ mình
Năm roi đánh tội linh tinh
Cờ bạc nói khoác… chỉ rình đi chơi
Mà còn hư nữa… thì coi…. Cái Hồn..!

-ST-