Em

Em là một cô bé luôn luôn thầm lặng ít nói giấu kín bản thân mình và em nghĩ tình yêu đối với em là một thứ gì đó rất xa xỉ và chẳng bao giờ tin vào tình yêu. Nhưng mọi thứ thay đổi từ khi gặp anh, với ánh mắt trầm tư trong thật buồn, với nụ cười má lún đồng tiền làm cho một con bé như em lại xao động. Anh bước đến đời em như một cơn gió nhẹ nhàng và ấm áp. Em không biết từ khi nào mà anh đã chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim em như thế, phải chăng đó là lần đầu tiên chúng ta vô tình va vào nhau. Lúc đó em vội vàng nói lời xin lỗi với anh, anh chỉ mỉm cười và nói rằng không sao đâu, nụ cười ấy chính là nụ cười ấm áp nhất mà em từng thấy, làm cho vỏ bọc mà trước giờ em xây dựng lại bị đổ vỡ trước mặt anh. Em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn, muốn nhìn thấy anh cười, anh đến như một cơn gió và cũng biến mất như một cơn gió. Dù em có cố níu kéo anh thì cũng chỉ là vô vọng thôi, anh đã rời xa em chỉ vì sự nhu mì của một cô bé mới trưởng thành. Em rất muốn nói lời xin lỗi với anh rằng: em đã sai rồi anh à”, nhưng điều đó lại là không thể nào thực hiện được nữa bởi vì em biết rằng thời gian trôi đi sẽ chẳng bao giờ quay lại được. Nếu trên đời này có hai chữ “giá như” thì tốt biết mấy lúc đó con người chúng ta sẽ ít mắc sai lầm hơn. Em không biết hiện tại cuộc sống của anh có tốt không, bên cạnh người mới có vui vẻ và hạnh phúc không. Nhưng em vẫn hy vọng người đó sẽ tốt và biết trân trọng anh hơn em. Em mong rằng nụ cười của anh sẽ mãi duy trì và đem lại sự ấm áp cho người anh yêu. Tạm biệt anh chàng trai em yêu