Thiết tha, níu giữ những kỉ niệm ư, bây giờ em không làm được điều đó nữa, phải chăng anh nghĩ em thật vô tâm. Nhưng không, không phải em vô tâm, chỉ là em biết bây giờ em nên biết em đứng tại chỗ nào, em xứng đáng có được nhưng gì sau tất cả mối tình tan vỡ kia.

Khóc làm gì, thăm hỏi nhau làm chi, đừng cố hàn gắn lại mảnh ghép tan vỡ khi mọi truyện đã trôi qua, yêu dấu mong manh dân trôi đi thật phung phí mà anh đâu hay biết. Những đau thương đi qua đời em quá nhiều, không một ai dang tay đón em để chữa trị, người mà em hết lòng tin tưởng lại bỏ mặc em với kỉ niệm để sánh bước cùng người mới. Anh, chính anh, chính anh là người tạo ra những vết nứt bởi lòng tham lam trong tình cảm, khi tàn với những cuộc vui không kết quả, anh trở về mong được làm lại. Biết sao đây, với em, điều đó "Thật là nực cười"

Trong cuộc sống này, mỗi người phải thực hiện tốt những điều ở hiện tại, em cũng không ngoại lệ, em phải đi tiếp, phải chôn vùi mối tình không có kết qủa đó. Em muốn sống một cuộc sống mới, cuộc sống không phải thấp thỏm về ngày mai, ngày kia xem mình có mất anh không, cuộc sống mà em không phải lo lắng rằng tin nhắn của anh còn nuôi hình bóng cũ hãy không, cuộc sống mà em được thoải mái đi dạo với người em yêu, cuộc sống mà em không phải mệt nhọc tranh giành anh với những người con gái khác, cuộc sống em không phải rơi nước mắt vì một người chẳng thể mang lại cho em niềm vui để che lấp nỗi buồn trong cuộc sống.

Cuộc sống hiện tại này làm em thấy thoải mái, em có thể chọn mọi thứ để quay lại, để sửa lại nỗi lầm, nhưng ngoài việc chọn lại anh, em nghĩ việc tạo cơ hội cho anh quay lại với bản thân em là điều sai lầm, thật lòng xin lỗi anh, em không làm được. Bởi vì, Em không còn thiết tha Anh như ngày hôm qua nữa.

st