Yêu một người, có phải hạnh phúc lắm không anh? Em, cô gái 22 tuổi chưa từng mảnh tình vắt vai, cũng chưa một lần rung động hay xao xuyến. Cuộc sống của em là những ngày tháng vô lo vô nghĩ, em sống với tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ của mình, đi đến đâu em thích, làm những gì em muốn. Em vui đùa vô tư bên những đứa con trai là bạn, tập trung trong công việc và là nơi gửi gắm tâm sự của mọi người. Em nghĩ cuộc sống như vậy là đủ, đó đã là hạnh phúc. Nhưng sau nụ cười trong ánh nắng, đêm về em vẫn lại cô đơn. Em cô đơn trong từng suy nghĩ, và rồi em thấy mình thật ngu ngốc. Phải chăng, cuộc sống trước kia, làm em tự huyễn hoặc chính bản thân.

Giây phút anh bước đến đời em, như một cơn gió, lạ lùng, đầy cuốn hút. Em biết, anh đã từng yêu thương một ai đó, không biết nhiều đến mức nào. Chỉ biết hằng đêm, anh vẫn kể cho em về người đó, về mối tình còn dang dở của mình. Anh nói yêu em, anh nói thương em… Nhưng anh à, em là đứa con gái chưa từng yêu đấy. Em sợ rồi sẽ đến lúc chúng ta cũng sẽ như vậy. Em dặn lòng mình đường yêu anh, đừng thương anh, đừng nhớ nhung anh, dù chỉ là trong giây lát. Trái tim, sao không nghe lời… đau lắm.

Có những giây phút trái tim như thắt lại, đau đớn, giày vò trong nỗi nhớ anh. Em nói em ghét anh, là em nói dối, nói không nhớ anh, là em gạt chính bản thân mình. Có lẽ, em thật sự yêu anh mất rồi, yêu càng đậm sâu lúc nào mà em không hề biết. Có những đêm lang thang một mình trên con đường vắng, em ước giá có anh lúc này, để em nói thương anh, nói nhớ anh, muốn cùng nắm tay anh đi trên con đường phía trước. Nhưng em sợ, lúc đối diện rồi em lại chẳng có đủ dũng cảm để thừa nhận. Để rồi lại nói em chẳng nhớ anh, chẳng thương anh mà trái tim đang quặn thắt. Nếu có giây phút đó, em hi vọng anh hãy nhìn vào mắt em, thật sâu và anh sẽ thấy… em yêu anh biết nhường nào.

Anh, có nghe những gì đang nói từ trái tim em không?