Em biết, em là một con ngốc. Nếu không ngốc thì em đâu có như con thiêu thân lao vào mối tình đơn phương ấy… Đã đọc biết bao những câu chuyện, những tản mạn về tình yêu đơn phương, em không đồng quan điểm với hầu hết những bài viết ấy. Em không thấy việc mình đơn phương người ta có gì là đau đớn, khổ sở, ngược lại, em thấy vui. Em thấy tình cảm mới nhen nhóm trong lòng ấy thật mới mẻ và dễ chịu. Em thấy mình có người để thương, có người để nhớ, như vậy đã là một điều hay với đứa không mấy tình cảm như em.

Thi thoảng, em tưởng tượng ra viễn cảnh tươi đẹp giữa hai đứa mình và em tự cười một mình cả buổi. Nghĩ về những chi tiết vụn vặt từng có giữa hai đứa đã đủ giúp em vui cả ngày. Móc nối những sự việc, những cử chỉ hành động, những lời nói anh dành em… để suy đoán. Em luôn bấu víu vào niềm tin mỏng manh ấy, tin rằng anh cũng ít nhiều có tình cảm với anh.

don-phuong-b.jpg

Em không thấy nhớ anh, nhưng em nghĩ về anh mỗi tối, trước khi đi ngủ. Nhắm mắt lại, những hình ảnh của anh vây ngập trong tâm trí em. Và em hy vọng, anh sẽ bước vào giấc mơ của em, em mỉm cười chờ mong những giấc mơ đẹp – có anh. Em không ghen tuông khi thấy anh chụp choẹt với những người con gái khác, chỉ nuôi chút hy vọng mình cũng sẽ được như thế và hơn thế nữa. Em không buồn khi anh tình tứ với họ, em chỉ hụt hẫng khi biết rằng, anh thực sự có hình bóng khác trong tim. Anh vì người ta mà buồn bã, khổ sở.

Em biết em là một con ngốc thì em mới luôn tự ảo tưởng, tự làm mình vui theo cái cách điên rồ như thế.

Bắt đầu theo cái cách điên rồ, và em kết thúc mối tình đơn phương của mình cũng theo cách điên rồ không kém. Em kể một cách chi tiết và rõ ràng nhưng lộn xộn về chuyện tình lãng xẹt ấy với người bạn thân nhất. Mà trước nay em vẫn giấu nó về tình cảm em dành cho anh. Và đó, em quyết định chấm dứt tình cảm của mình, em sẽ không nghĩ ngợi vẩn vơ về anh nữa, không dành thời gian lượn lờ vào trang cá nhân của anh nữa. Em sẽ không nói những câu ngớ ngẩn trước mặt anh nữa, em sẽ lạnh lùng như cách anh nói chuyện với em vậy. Em sẽ cố bình thường trước mặt anh như những người bạn bình thường khác.

Không phải cứ bày tỏ và bị cự tuyệt mới là thất tình, khi người ta nhận ra người mình yêu đã có người họ thật lòng yêu và người đó "mãi chẳng phải là em đâu" và dũng cảm dứt bỏ tất cả thì đó cũng là một dạng thất tình. Và em thuộc dạng đó!

Ngày cá tháng tư, em viết cái status thất tình, có lẽ chẳng ai tin hết. Chẳng một ai cả. Ừ, thì sự thật là em không có bày tỏ với anh, nhưng đọc status của anh, em biết, anh cũng có thể coi là thất tình. Anh đã có người anh yêu thật lòng chứ không phải tên lông bông như vẻ bề ngoài. Điều đó làm em buồn nhè nhẹ, hụt hẫng nhiều nhiều, thất vọng không ít.

Em chưa từng nghĩ, em thích anh nhiều tới như thế, có thể vì anh mà buồn lâu tới vậy. Em nghĩ đơn giản đó chỉ là cơn cảm nắng nhè nhẹ như bao cơn cảm nắng khác. Hoặc có chăng thì cũng lâu hơn, dai dẳng hơn chút chút thôi. Chỉ cần chúng ta không gặp nhau, không liên lạc gì nữa thì mọi chuyện lại trở nên bình thường. Thế nhưng chỉ cần một vài hình ảnh anh xuất hiện trên newfeed là em lại không đừng được, vào đọc từng comment của anh và bạn bè, cứ gần quên anh, anh lại có một vài hành động bất thần khiến em chao đảo và lại choáng váng, ngây ngất. Em lại tự hành mình bằng những ảo tưởng xa vời ấy. Cứ thế, anh trở thành cơn say nắng lâu nhất của em.

Chuyện tình cảm thật khó nói đúng sai. Dù là chọn yêu anh, hay quên anh, với em, chưa giây phút nào em hối hận. Em sẽ cố quên anh, nếu có thể. Và sẽ tán tỉnh, nếu tình yêu đủ lớn và em đủ can đảm. Còn bây giờ, ta vẫn là bạn, anh nhỉ!

 

(ST)