Hà Nội của những ngày lửng lơ. Mưa đến bất ngờ, nắng vẩn vơ chơi trò cút bắt. Mây thiếu nắng buồn hiu hắt, lòng người cũng phảng phất những nỗi buồn. Thèm lắm một cuộc hẹn, ngồi bên khung cửa sổ ngắm dòng người qua lại lẫn trong tiếng nhạc du dương, êm ái. Lắng nghe tim mình lạc nhịp yêu thương.
Hà Nội của những ngày lửng lơ. Chạy xe trên đại lộ thênh thang mùa lá rụng bỗng thèm lắm một bờ vai thật êm, một tấm lưng thật rộng, ngồi sau xe vừa khít một vòng tay.
Hà Nội của những ngày lửng lơ. Ngồi nhâm nhi ly cà phê ấm nồng trong một góc quán nhỏ bên đường đã phủ màu rêu cũ. Vô tình bắt gặp một bóng hình thân thuộc lòng như hẫng đi một nhịp, môi mấp máy thèm gọi một cái tên.