#1

Mùa đông cùng anh ấy đi dạo phố, trời rất lạnh, khi ấy dây giày của tôi bị lỏng, anh liền cúi người khom lưng buộc dây giày cho tôi, còn tôi thì ủ hai cái tay lạnh ngắt của mình vào cổ áo anh để giữ ấm. Sau đó, mặc dù đã buộc dây xong, nhưng anh ấy vẫn không đứng dậy. Tôi tò mò hỏi vì sao anh ấy vẫn chưa xong, anh ấy liền nói: “Anh chỉ là muốn em ủ ấm thêm chút nữa thôi”. Chúng tôi yêu nhau được 6 năm rồi, bây giờ yêu xa 1 năm, hiện tại vẫn hạnh phúc.

#2

Lần đó tan học, tôi và cậu ấy cùng đi đến cổng trường thì vừa đúng lúc trời đang gió to, lại rất lạnh, cậu ấy liền cố tình đi trước tôi, chắn ngay đúng hướng gió thổi để tôi không bị lạnh. Hôm nay là kỉ niệm 100 ngày quen nhau đấy.

#3

Mỗi lần trời lạnh, tôi đều giành phần đi tắm trước, cô ấy vẫn thường không hiểu vì sao. Kì thực, tôi chỉ là muốn khi cô ấy vào nhà tắm sẽ không còn thấy quá lạnh mà thôi.

#4

Đối với tôi mà nói, việc ấm áp nhất tôi từng làm cho đối phương chính là trở thành vợ của anh ấy đấy!

#5

Có lần tôi bị sốt cao vào lúc 2 giờ sáng, khi ấy cả hai còn đang học cấp 3, cô ấy đã bất chấp tất cả, lén chạy ra khỏi nhà mà đến chỗ tôi chăm sóc cho tôi cả đêm, còn mua thuốc giảm sốt cho tôi nữa. Khi đó trong lòng tôi đã cho rằng, một nửa của mình nhất định phải là cô ấy. Hiện tại cả hai đã yêu nhau được 4 năm rồi.

#6

Lần ấm áp dịu dàng nhất đối với tôi là cái lần tôi “đến tháng” và bị sốt, khi đó anh ấy đang có tiệc xã giao ở bên ngoài, anh ấy nói với tôi rằng cả buổi hôm đó anh đều "hồn vía lên mây", cách ít phút lại gọi điện thoại cho tôi một lần. Sau đó mới nửa buổi tiệc, anh đã vội vã chạy về nhà tìm tôi, cả đêm đều ôm tôi vào lòng mà cứ nói “xin lỗi” vì đã không chăm sóc tốt cho tôi. Tuy rằng khi ấy đang bệnh rất mệt, nhưng mắt tôi đỏ lên vì xúc động. Hiện tại mỗi khi nhớ về lần đó, bản thân đều cảm thấy thật ấm áp. Hi vọng chúng tôi có thể bên nhau dài lâu!

#7

Có lần hai đứa đi du lịch, ngồi xe lửa, tôi khá buồn ngủ nên muốn đi ngủ. Toa đó là ghế cho 3 người nhưng chỉ có 2 chúng tôi ngồi thôi, anh ấy để tôi ngủ trên đùi mình. Biết tôi khi có đèn, có tiếng ồn thì sẽ không thể ngủ được, thế là anh ấy dùng tay che mắt tôi lại để tránh ánh sáng chiếu vào. Khi có xe thức ăn hay xe phục vụ đẩy qua anh ấy sẽ che tai tôi lại. Thật ra khi ấy tôi vẫn chưa ngủ, những hành động đó của anh tôi đều cảm nhận được. Hiện tại anh ấy đang ở trong quân ngũ, là không quân, chúng tôi cách xa nhau hơn 2000 km. Nhưng cho dù có cản trở gì thì đời này tôi cũng không thể thiếu anh ấy! Hãy chúc phúc cho chúng tôi!

#8

Có lần bạn gái hồi cấp 3 của tôi phải chạy 3000 mét, đứa vốn không vận động bao giờ như tôi cũng hạ quyết tâm chạy cùng cô ấy. Lúc chúng tôi chạy qua 11 vòng, tôi chưa cảm thấy mệt mấy nhưng cô ấy đã không thể chạy nổi nữa. Tôi bèn nắm lấy tay cô ấy mà chạy, bất kể ánh mắt của thầy cô và mọi người xung quanh, cứ thế nắm tay chạy mà không chùn bước. Mãi đến khi cô ấy hoàn thành xong phần chạy, tôi vẫn cảm thấy mình như căng tràn sức mạnh. Cuối cùng khi tôi đưa cô ấy xuống phòng y tế, cô ấy vẫn không thể tin nổi là tôi có thể có sức đến như vậy. Hãy cho tôi “tự kiêu” một chút đi, tôi nghĩ có lẽ đây chính là sức mạnh tình yêu đấy!

#9

Tôi đã từng cõng người ấy đi qua một chiếc cầu, khi đó người ấy còn cười nói vui vẻ mà hỏi tôi rằng có mệt không. Tôi nói rằng mình không mệt, có thể cõng cả đời cũng không thấy mệt. Thế nhưng sau đó thì chúng tôi vẫn phải chia tay nhau. Đã từng bên nhau cùng làm rất nhiều điều, cùng ăn một tô mì, uống chung một bình nước, ngủ cùng một chiếc giường, từng ngỡ rằng có thể tay nắm tay đi thật xa, nhưng cuối cùng vẫn là phải buông tay rồi.

#10

Cô ấy sẽ cùng tôi xem đá bóng, tôi sẽ cùng cô ấy xem phim Hàn. Thi thoảng thì len lén mua những món mà cô ấy thích nhưng không nỡ mua, tạo nên những bất ngờ nho nhỏ. Vốn chỉ là những việc làm nho nhỏ giản đơn thế thôi, nhưng đều cảm thấy ấm áp.

#11

Hồi cấp 3, có lần bạn gái tôi đang trong lúc “đến tháng” nên hay đau bụng, khi đó còn là mùa đông nên trời rất lạnh. Vì sợ bố mẹ biết được nên tôi bèn chỉnh đồng hồ báo thức dậy rất sớm, 4 giờ sáng đã lò mò vào bếp, nấu món cháo đầu tiên của đời mình, còn bỏ táo tàu vào nữa. Sau đó thì ôm "cà mên" đem đến trường cho người ta.

#12

Khi tôi nói tiếng: “Em đồng ý” trong hôn lễ, chồng tôi đã cảm động rơi nước mắt. Khi tôi sinh con, đau đến mức không chịu nổi, sau này được mẹ kể lại là chồng tôi ở bên ngoài biết tôi đau đến như thế đã lặng lẽ khóc. Đối với tôi đây là hai chuyện khiến tôi thấy cảm động và ấm áp nhất về anh ấy!

#13

Lần đó cô ấy bị sốt, vì ngày hôm sau phải đi làm kiểm tra sức khỏe nên không được uống thuốc. Do đó cả buổi tối, tôi đều túc trực bên giường cô ấy, cứ ít lâu thì thay miếng dán hạ sốt một lần đến trời sáng. Chúng tôi đã chia tay được 2 năm rồi, tôi vẫn mong cô ấy hạnh phúc.

#14

Lần đó ngồi xe mất mấy tiếng đồng hồ, tôi quá mệt nên tựa đầu vào vai anh ấy ngủ. Vì không muốn làm động đậy đánh thức tôi, mấy tiếng đồng hồ đó anh ấy đều ngồi im mà không hề thay đổi tư thế. Khi trời lạnh thì anh ấy đều lấy áo khoác của mình phủ thêm vào người tôi, quên mất rằng bản thân mình cũng sẽ lạnh. Đi trên đường, anh ấy cứ luôn nắm lấy tay tôi, rất lâu rất lâu. Anh ấy tựa như là một mái nhà giữa nơi đất khách quê người của tôi vậy. Hi vọng chúng tôi sẽ luôn hạnh phúc như thế.

#15

Hai giờ sáng, tôi sốt 39 độ, mẹ đưa tôi vào bệnh viện truyền nước. Cậu ấy không yên tâm, muốn ở cùng tôi nhưng có mẹ ở đấy lại không tiện, thế là cậu ấy lặng lẽ ngồi ở một góc gần đó để trông tôi, cứ thế suốt cả đêm. Dù chẳng thể nói lấy một câu gì với tôi, nhưng cậu ấy cứ ngồi mãi, ngồi mãi không đi. Năm đó tôi 18 tuổi, cậu ấy 19 tuổi. Đến bây giờ chúng tôi đã bên nhau được 3 năm rồi đấy!

#16

Hai đứa biết nhau hơn 2.200 ngày, bên nhau 675 ngày, kết hôn được 73 ngày, hiện tại tôi đang có thai được 46 ngày. Cứ thế, cùng nhau bước qua những ngày tháng ấm áp. Theo tôi nghĩ, không cần phải làm những việc gì lãng mạn hay to tát, chỉ cần cùng nhau đồng hành bước trên đường đời như thế này thì vốn đã chính là một loại ấm áp, hạnh phúc rồi.

 

(ST)